Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trong phạm vi thống trị của miền Nam, xung đột với một trùng đực Điện hạ có huyết thống tôn quý chẳng khác nào tự tìm đường chết. Dù Bộ trưởng Ethan không được xem là thông minh tuyệt đỉnh, nhưng vị chính khách tinh ranh này ít nhất cũng biết thức thời—— Ngày nào Tổng thư ký Vito còn tại vị trong nội các, mọi hành vi khiêu khích cũng đều tương đương với tự sát chính trị. Sắc mặt Ethan tối sầm liếc nhìn Erland. Khi kim đồng hồ đúng lúc chỉ đến giây thứ ba, ông ta đột ngột giơ tay ra hiệu, giọng trầm thấp rít qua kẽ răng: “Chúng ta đi!” Thuộc hạ của ông ta nghe vậy như được đại xá, vội vàng thu quân rút lui. Mãi cho đến khi chiếc xe bay quân dụng cuối cùng khuất dạng, Erland mới dời mắt về phía Luen vẫn đang đứng ngây ra tại chỗ. Chẳng biết có phải vì chấn thương não hồi nhỏ đã ảnh hưởng đến sự phát triển hay không mà vóc người của trùng cái này trông gầy gò nhỏ bé, thấp hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa. Đôi mắt cậu cực kỳ giống Halius, nhưng lại ngập tràn vẻ hoang mang bối rối, khiến người từng chứng kiến bộ mặt hung ác của Halius như Erland, bất giác nảy sinh một cảm giác vi diệu. Y khẽ gõ những ngón tay thon dài lên đầu gối, vẻ hứng thú hiện rõ. Một lúc sau, y mới lên tiếng: “Aper, đưa cậu ta lên đây.” Nghe lệnh, tay Aper đang nắm vô lăng siết chặt lại. Anh ta do dự một giây rồi mới đẩy cửa bước xuống. Khi anh ta nửa dìu nửa kéo nhét Luen vào ghế sau, trùng cái đã sợ đến mức co rúm người lại. Ghế da rõ ràng đủ rộng cho một trùng tộc trưởng thành nằm ngủ vậy mà cậu lại…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...