Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Halius?! Thấy cảnh đó, đồng tử Erland đột ngột co rút, y suýt nữa đã ngỡ mình gặp ảo giác. Dù gì thì cả miền Nam cũng đang truy nã anh, sao đối phương lại đột nhiên quay về Đế Đô, còn tham gia vào vụ tấn công khủng bố? Y bán tín bán nghi nhìn màn hình, cầm điều khiển định phóng to lên xem. Nhưng y không ngờ Luen vốn đang nằm sấp trên thảm chơi xếp hình, lại thấy được cảnh trên tin tức. Mắt cậu chợt lóe lên một tia vui mừng, rồi vỗ tay reo lên: “Anh! Là anh!” Cậu chỉ vào con trùng đeo mặt nạ bạc trên bản tin, cố gắng lựa lời nói với Erland: “Là... Halius, là anh!” Erland không tin nổi, quay đầu lại hỏi: “Cậu chắc chứ?” Không thể nào? Thế này mà cũng nhận ra được sao?! “Vâng!” Mắt Luen sáng lấp lánh, cậu gật đầu mạnh đến nỗi tóc bay cả lên: “Là... mặt nạ... của anh... em nhận ra...” Erland: “...” Thôi được. Dù không muốn chấp nhận sự thật cho lắm nhưng Erland vẫn phải thừa nhận Halius dường như đã thật sự trở về. Cái thủ hiệu kia của anh có ý gì? Bảo y rửa sạch cổ, ngoan ngoãn ở nhà chờ chết ư? Erland càng nghĩ càng thấy có khả năng. Dù sao lần trước y đã chơi xỏ Halius một vố, với tính cách của anh mà không trả thù mới là lạ. Biết đâu vụ tấn công khủng bố hôm nay chỉ là món khai vị, lần sau bom sẽ được ném thẳng vào đầu y. Xì, nghĩ vậy thì ở nhà cũng nguy hiểm phết. Nghĩ đến đây, Erland vô thức sờ cổ, thầm thấy dạo này đi làm nhất định phải tăng cường an ninh. Bằng không, quân thư còn chưa cưới về mà đã chết trẻ thì thật đáng tiếc. Vì tình hình chính trị ngày càng căng thẳng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...