Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Màn đêm u tối, bốn bề tĩnh lặng như tờ. Không ai biết Halius đã lẻn vào bằng cách nào. Bàn tay phải với những đốt xương rõ rệt của anh đang mân mê một lưỡi dao mỏng như cánh ve, ánh sáng lạnh lẽo loang trên đầu ngón tay. Có lẽ chỉ vài giờ trước, nó vừa mới cắt phăng lưỡi của Ethan. Thấy Erland không nói gì, Halius nghiêng đầu, ánh trăng rọi sáng gương mặt bị bóng tối chia cắt của anh. Không biết có phải ảo giác không, má phải anh dường như lại có thêm vài vết sẹo mới trông thật dữ tợn, nổi bật đến nhức mắt trên làn da trắng bệch. Anh lười biếng chống cằm, giọng nói nhẹ bẫng: “Người yêu dấu, thấy tôi cậu có vẻ không vui lắm nhỉ?” Giọng điệu thân mật như lời thủ thỉ của tình nhân, nhưng lại khiến nhiệt độ trong không khí đột ngột giảm xuống điểm đóng băng. Giả tạo là một đặc tính của giới quý tộc. Sau khi nhận ra tình thế nguy hiểm của mình, Erland nhanh chóng hoàn hồn. Y từ từ ngồi thẳng dậy, bộ đồ ngủ bằng lụa màu bạch kim càng tôn lên khí chất cao quý, và nụ cười nơi khóe môi tựa như gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ: “Phải thừa nhận rằng tôi quả thật có hơi kinh ngạc, nhưng người yêu dấu à, gặp được anh ở đây thì còn gì bằng, dẫu sao thì đêm nào sau khi xa cách tôi cũng đều nhớ đến anh…” Y còn chưa dứt lời đường mật ghê tởm, một vật gì đó lạnh lẽo sắc bén đã lặng lẽ áp vào cổ. Erland lập tức im bặt, chỉ sợ nói thêm lời nào là bị cắt họng ngay. Halius đứng sừng sững trước mặt Erland, từ trên cao nhìn xuống. Anh rũ mắt nhìn y, rồi dùng lưỡi dao mỏng lướt trên da cổ, trượt dần lên…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...