Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Nói ra thật khó tin, tính cả kiếp trước lẫn kiếp này, đây là lần đầu tiên Trần Thứ thật sự nhìn thấy Tưởng Tích. Mặc dù đối phương cũng là một người tài trẻ tuổi nổi tiếng ở thành phố A giống như Trang Nhất Hàn, các bản tin tài chính và trên mạng không hề thiếu thông tin liên quan, nhưng cậu chưa bao giờ chủ động tìm kiếm, dù có vô tình nhìn thấy cũng cố tình lướt qua. Trần Thứ không biết là lo sợ mình nhìn thấy người thật sẽ tự thấy mặc cảm, hay là không muốn vết thương vốn đã đau đớn lại bị xé toạc ra một lần nữa khiến nó máu chảy đầm đìa. Tóm lại, tất cả hiểu biết của cậu về Tưởng Tích đều đến từ lời kể của người khác. Gia thế hiển hách, là nhân vật nổi tiếng trong thành phố. Từng ra tay giúp đỡ Trang Nhất Hàn vào lúc khó khăn nhất nên đã trở thành ánh trăng sáng không nỡ chạm vào trong lòng đối phương. Bởi vì chưa từng gặp mặt nên Trần Thứ đã từng phác họa xem Tưởng Tích trông như thế nào ở trong đầu không dưới một lần. Cao lớn? Đẹp trai? Phong độ ngời ngời? Trưởng thành, chín chắn? Cậu chìm vào những tưởng tượng bất an của chính mình, gần như gán ghép tất cả những từ ngữ hoàn mỹ nhất lên người đối phương. Dù sao thì, người có thể khiến Trang Nhất Hàn đặt trong lòng mười mấy năm trời, sao có thể không ưu tú được chứ? Nhưng dù có bất an, hoang mang đến đâu, đó cũng là chuyện của kiếp trước rồi. Không biết có phải vì Trần Thứ đã từ bỏ tình yêu dành cho Trang Nhất Hàn, hay là cậu đã học được cách che giấu cảm xúc kín như bưng. Tóm lại, giờ phút này nhìn thấy người đàn ông…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...