Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Một đêm lặng lẽ trôi qua. Ánh nắng tờ mờ len lỏi qua khe rèm cửa khép kín, mang theo sự dịu dàng đặc trưng của cuối thu, không còn chói mắt như mùa hè oi ả. Trang Nhất Hàn tỉnh lại sau cơn say đêm qua, chỉ cảm thấy đầu óc đau nhức âm ỉ, cơ thể mệt mỏi và trống rỗng khó tả. Anh nhắm mắt nhíu mày, dùng tay chống người khó nhọc ngồi dậy. Tấm chăn mỏng theo đó lặng lẽ trượt xuống, tạo ra tiếng sột soạt nhẹ nhàng của vải lụa. "Soạt—" Cơ thể trần trụi mất đi lớp che đậy, lập tức để lộ xương quai xanh và lồng ngực chi chít vết đỏ. Vì làn da trắng nõn, nên trông càng thêm rõ ràng. Trang Nhất Hàn thấy vậy sững sờ, không biết nhớ đến điều gì, vành tai đỏ bừng lên. Trần Thứ cả đêm không ngủ. Lúc Trang Nhất Hàn đi ra, liền thấy cậu đang dựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi. Gương mặt nghiêng góc cạnh trông lúc mờ lúc tỏ dưới ánh sáng mờ ảo của rèm cửa, dưới mắt cậu có quầng thâm nhàn nhạt, không giấu được vẻ mệt mỏi. Chỉ cần nghe thấy chút động tĩnh nhỏ là cậu liền mở mắt. "Sao không lên giường ngủ?" Trang Nhất Hàn đi tới, tự nhiên ngồi vào lòng cậu, hơn nữa còn là tư thế mặt đối mặt vô cùng thân mật. Tuy trên người anh đang khoác một chiếc áo ngủ màu đen, nhưng cổ áo hơi trễ lại không tài nào che hết được dấu vết hoang đường của đêm qua. Lồng ngực gợi cảm khẽ lộ ra, một mảng da trắng nõn lồ lộ, không khó để tưởng tượng bên trong không mặc gì cả. Trần Thứ không hơi đâu mà suy nghĩ tại sao Trang Nhất Hàn lại đột nhiên dựa dẫm vào mình như vậy. Cậu nhắm mắt day day sống mũi, cố gắng làm cho bộ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...