Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trần Thứ không hề biết suy nghĩ của Trang Nhất Hàn, mà dù có biết, e là cũng chỉ cười trừ. Cậu ôm lấy đối phương như trước đây, dịu dàng hôn hết lần này đến lần khác. Lòng bàn tay nóng rẫy áp sát vào lưng Trang Nhất Hàn, cách lớp áo mỏng lơ đãng vuốt ve. Rõ ràng có thể dễ dàng cởi cúc áo sơ mi, nhưng cậu lại cố tình làm như không thấy, cứ hôn đến khi người trong lòng mềm nhũn như nước, lúc này mới chậm rãi thu tay về. Trang Nhất Hàn thấy vậy, bàn tay đang ôm cổ cậu đột nhiên siết chặt, khẽ nói đầy bực bội: "Trần Thứ—" Trần Thứ đáp lại với âm cuối lười biếng: "Hửm?" Mẹ kiếp, có phải cậu 'không được' không? Trang Nhất Hàn nín nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn không nặn ra được câu nói đó. Trần Thứ trẻ trung, khỏe mạnh, nhìn thế nào cũng không giống kẻ bất lực, vậy lẽ nào là lãnh cảm? Có những chuyện không thể nghĩ sâu, càng nghĩ càng thấy lạnh lòng. Trang Nhất Hàn thầm nghĩ, cả đời này mình tổng cộng chỉ rung động đúng hai lần. Lần đầu thích một trai thẳng thì thôi đi, lần thứ hai lại thích trúng một kẻ lãnh cảm. Ông trời có phải đang đùa giỡn anh không? "... Không có gì." Trang Nhất Hàn vẫn còn giữ thể diện, đánh chết cũng không làm ra chuyện túm cổ áo chất vấn Trần Thứ. Anh cứng nhắc nghiêng đầu dời mắt đi, đành phải thất bại chuyển chủ đề: "À phải rồi, cậu biết bơi không? Tuần sau chúng ta ra biển, nếu không biết tôi tìm huấn luyện viên dạy tạm cho cậu, bây giờ học vẫn còn kịp." Bơi ư? Trần Thứ đương nhiên là biết. Từ nhỏ cậu lớn lên ở nông thôn, đối diện cổng nhà là một ngọn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...