Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Vết thương của bệnh nhân vừa mới khâu xong, mấy ngày này nhớ giữ chế độ ăn uống thanh đạm, không vận động mạnh, có tình hình gì thì gọi chúng tôi ngay." Đang là đêm khuya, phòng bệnh VIP vô cùng yên tĩnh. Y tá tuần tra đến dặn dò vài điều cần chú ý rồi xoay người rời đi. Cửa phòng đóng lại, bên trong chỉ còn lại Trần Thứ và Trang Nhất Hàn. Một người nằm trên giường bệnh truyền dịch, một người ngồi bên cạnh giường chăm sóc, nhưng không một ai chủ động lên tiếng. Nơi đây gần bờ biển, bên ngoài cửa sổ thường vọng tới tiếng gió biển thổi qua khe khẽ. Tấm kính phản chiếu bóng cây đong đưa, đêm tối tĩnh lặng mà thơ mộng cuối cùng cũng xua bớt vài phần trắng bệch ảm đạm thuộc về phòng bệnh. Trần Thứ nhắm mắt nằm trên giường bệnh, đang truyền thuốc kháng viêm, sắc mặt hơi tái nhợt vì mất máu quá nhiều. Lúc cậu xuống biển, cánh tay không cẩn thận bị đá ngầm bên dưới rạch bị thương, khâu tổng cộng sáu mũi. Thế nhưng, từ lúc bắt đầu làm sạch vết thương đến giờ, cậu không hề nói một câu nào, có vẻ im lặng quá mức. ... Thật ra cũng không có gì đáng nói, dù sao cũng không phải trẻ con ba tuổi, tiêm xong còn phải khóc lóc gào thét tìm bố mẹ. Ngay lúc Trần Thứ vì tác dụng của thuốc mà cảm thấy hơi buồn ngủ, sắp thiếp đi, bàn tay cậu đặt bên sườn bỗng bị ai đó lặng lẽ nắm lấy. Bên tai vang lên giọng nói trầm khàn của Trang Nhất Hàn: "Trần Thứ, lúc nhảy xuống, em có sợ không?" Hôm nay, không lâu sau khi Trang Nhất Hàn và Trần Thứ được cứu lên, Tưởng Tích cũng được nhân viên cứu hộ phát hiện…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...