Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mấy ngày sau đó, Trần Thứ vẫn luôn nằm trong phòng bệnh dưỡng thương, còn Trang Nhất Hàn thì túc trực bên cạnh chăm sóc không rời một bước. Trong khoảng thời gian này, Tưởng Tích đã viện cớ đến thăm vài lần, nhưng Trang Nhất Hàn còn chẳng mở cửa, trực tiếp để bọn Tiết Mạc chặn lại, ngay cả chuyện đặt vé máy bay về thành phố A cũng không nói cho đối phương biết. "Thế nào, vết thương còn đau không? Anh đặt vé máy bay lúc ba giờ chiều về thành phố A rồi, nếu có chỗ nào không thoải mái thì phải nói cho anh biết ngay." Trang Nhất Hàn thu dọn đơn giản máy tính và dây cáp, chuẩn bị chiều ra sân bay. Vừa quay đầu lại thì phát hiện Trần Thứ đang nhìn ống truyền dịch đến xuất thần, lo lắng cậu có chỗ nào không khỏe, anh bèn bước tới kiểm tra vết thương của cậu. Trần Thứ thu hồi tầm mắt, lắc đầu: "Không sao. Nhưng chiều chúng ta về thành phố A không cần chào hỏi giám đốc Tưởng một tiếng sao?" Trong mắt người ngoài, Trần Thứ căn bản "không biết" đoạn quá khứ kia của Tưởng Tích và Trang Nhất Hàn. Mà cậu, không biết là cố ý hay vô tình, luôn thích nhắc đến Tưởng Tích, sau đó hứng thú quan sát vẻ lúng túng thoáng qua của người bên cạnh khi nghe thấy cái tên này. Nhưng đáng tiếc, Trang Nhất Hàn bây giờ không còn phản ứng gì nữa. Anh lấy một quả cam từ đĩa hoa quả, dùng dao gọt nhỏ một cách lóng ngóng, mi mắt rủ xuống vẻ hờ hững, trông có chút lãnh đạm dưới ánh sáng: "Không cần, chỉ là quan hệ làm ăn thôi, không cần chuyện riêng tư gì cũng phải báo cho anh ta biết. Khí hậu ở đây nóng quá,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...