Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trang Nhất Hàn yêu mình rồi? Trần Thứ nghe vậy ít nhiều cũng có chút ngạc nhiên. Đáp án này tuy nằm trong dự liệu, nhưng đến khi thật sự bị chọc thủng lại khó tránh khỏi khiến người ta cảm thấy đột ngột, thậm chí có cảm giác hoang đường như đang mơ. Hóa ra, thứ mà kiếp trước cầu mà không được, đến tay rồi lại có cảm giác thế này sao? Bình lặng hơn trong tưởng tượng rất nhiều. Trang Nhất Hàn cảm nhận được bỗng nhiên Trần Thứ nhẹ nhàng ôm lấy mình trong bóng tối, động tác dịu dàng và siết chặt hơn bất cứ lúc nào. Đối phương dùng cằm cọ cọ lên trán anh một lát, cuối cùng hờ hững đặt xuống một nụ hôn, thấp giọng nói: "Ngủ đi." Nụ hôn này lạnh như băng, như gió thoảng qua, không thể nắm bắt. Đêm nay thật hỗn tạp, Trần Thứ đã lâu không mơ, nay lại có một giấc mơ. Cậu vốn tưởng mình sẽ lại mơ thấy kết cục tan nát của kiếp trước, thế nhưng xuất hiện trong mơ lại là một cây đàn piano Steinway màu đen tuyền. Chính mình đang bối rối ngồi trên ghế đàn, bên cạnh còn có một người đàn ông. Đối phương dạy cậu đàn từng nốt từng nốt của bản nhạc nhập môn, mi mắt rủ xuống, vô tình để lộ ra vài phần kiên nhẫn tỉ mỉ. Người đàn ông dạy rất nghiêm túc, nhưng Trần Thứ lại vì quá căng thẳng, đầu óc trống rỗng, mười ngón tay vụng về như đang đánh vật, làm thế nào cũng không nhớ được giai điệu. "Xin lỗi, tôi... có phải tôi ngốc quá không..." Trần Thứ nghe thấy giọng nói bất an của mình trong mơ, phảng phất như đã làm ra chuyện gì tày trời, mười đầu ngón tay căng thẳng vặn xoắn vào nhau, dùng sức đến…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...