Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
【Sau này, tôi đã cố gắng hồi tưởng. Trong những tháng ngày bị dìm trong nước đắng, tôi cũng từng có một phần lương thiện. Chỉ tiếc rằng khi đó Bồ Tát ngự trị trên cao, chưa từng vì tôi mà cúi đầu.】 Hai anh em nhà họ Trang chẳng có ai là kẻ dễ đối phó—đó là sự thật mà cả giới đều ngầm công nhận. Trang Nhất Phàm tạm thời không nói, cậy vào gia thế mà ngang tàng hống hách, xứng danh trùm đầu gấu ở đây. Nhưng may mắn hắn cũng chỉ là một tên công tử ăn bám, ăn no chờ chết, có gây họa thì cũng có chừng mực. Kẻ thật sự khiến người ta phải kiêng dè chính là vị đại thiếu gia nhà họ Trang. Tuổi đời rõ ràng mới hăm lăm hăm sáu, nhưng đã rèn nên cái tính hỷ nộ không lộ ra mặt. Nhìn thì thanh cao lạnh lùng như Bồ Tát, nhưng lúc ngấm ngầm hại người thì còn tàn nhẫn hơn bất cứ ai. Ngày trước, khi ông Trang qua đời, không ít đối thủ làm ăn thấy anh còn trẻ mà muốn nhân cơ hội xông vào chia chác, kết quả đều bị Trang Nhất Hàn dồn ép đến mức hoặc là phá sản, hoặc là nhảy lầu. Vừa nhìn đã biết là kẻ coi thường mạng người. Thế nhưng, một thiên chi kiêu tử như vậy mà cũng có ngày lụy tình. Nội tình cụ thể thì người ngoài không rõ, chỉ loáng thoáng nghe nói Trang Nhất Hàn thích một "trai thẳng", theo đuổi nhiều năm không được. Hôm nay tỏ tình thất bại, tâm trạng không tốt, Trang Nhất Phàm liền bám vào nguyên tắc “bên trời bao la thiếu gì cỏ thơm”, cưỡng ép lôi anh trai mình đến câu lạc bộ tiêu khiển tìm vui. Có điều, Trang Nhất Hàn rõ ràng không có hứng thú với mấy trò trai bao lộn xộn, uống say…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...