Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trần Thứ nghe vậy thân hình khựng lại, ngẩng phắt đầu nhìn Đoạn Thành Tài, ánh mắt có lúc trở nên vô cùng lạnh lẽo. "Đừng nhìn tôi như vậy, lẽ nào tôi nói không đúng sao?" Đoạn Thành Tài nghiêng đầu nhìn cậu, khóe môi cong lên mỉa mai, đáy mắt tối đến mức ánh sáng cũng không thể chiếu vào: "Trần Thứ, cậu nghĩ kiếp này cậu sống huy hoàng rồi, thì chuyện kiếp trước không tồn tại nữa sao? Cậu chẳng qua chỉ đang tự lừa mình dối người mà thôi." "... Đừng khuyên tôi hướng thiện, tôi sớm đã không còn đường lui rồi." Đoạn Thành Tài nói xong, cười khẽ một tiếng đầy sứt mẻ, trực tiếp đẩy Trần Thứ ra, xuống lầu rời đi. Bước chân nặng nề lảo đảo dần xa, phảng phất như chân sinh ra đã mang xiềng xích, càng đi càng xa trên con đường không thể quay đầu này. Cậu ta không bị hệ thống trói buộc, chỉ là lúc kiếp trước sắp chết, vừa hay gặp phải vết nứt không gian cho nên mới tình cờ trớ trêu mang theo ký ức trọng sinh. Thế nhưng kiếp này Đoạn Thành Tài dường như lại chọn cho mình một con đường còn tồi tệ hơn. Cậu ta bức Trần Sở Nghiêu đến mức cắt cổ tay nhập viện, cãi vã ầm ĩ với Trang Nhất Phàm, trong mắt người ngoài đã là một tên cặn bã thứ thiệt. Có lẽ ngay cả chính Đoạn Thành Tài cũng đã quên, kiếp trước hắn đã từng là một người coi tình nghĩa nặng hơn cả mạng sống... Mà Trần Thứ cũng không có tư cách gì đi khuyên cậu ta hướng thiện, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đoạn Thành Tài rời đi. Cậu dựa lưng vào bức tường lạnh như băng phía sau, như thể bị rút cạn toàn bộ sức lực, không kiểm soát được mà…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...