Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trần Thứ vốn tưởng rằng câu nói này sẽ được gằn ra từng chữ một đến mức nổi cả gân xanh, thế nhưng lúc lời nói ra khỏi miệng mới phát hiện mình bình tĩnh đến bất ngờ. Khung cảnh không hề có sự gào thét mất kiểm soát như trong tưởng tượng, chỉ có ánh đèn vàng ấm áp trên đỉnh đầu lặng lẽ rải xuống bờ vai, chiếu sáng hàng mi mắt tĩnh lặng của cậu. Trang Nhất Hàn lại không thể nào bình tĩnh được như Trần Thứ. Anh nghe vậy liền "xoạch" một tiếng đứng bật dậy khỏi bàn, ngọn lửa giận do câu nói này mang lại gần như thiêu đốt hết lý trí của anh: "Tại sao?!!" Trần Thứ: "Không có tại sao cả, chỉ là cảm thấy chúng ta trước nay đều không hợp." Trang Nhất Hàn nghe vậy tức đến mức đầu ngón tay cũng run rẩy. Anh hung hăng tự véo mình một cái, lúc này mới kìm nén được cơn xúc động muốn lật bàn, nhìn chằm chằm Trần Thứ, lạnh lùng hỏi: "Anh không tin, có phải Tưởng Tích đã nói gì với em không?!" "Anh ta không nói gì với tôi cả, là tự tôi muốn chia tay với anh." Trần Thứ kéo ghế đứng dậy, thầm nghĩ bữa cơm hôm nay cuối cùng vẫn là không ăn được rồi. Cậu lấy chìa khóa đã chuẩn bị sẵn từ trước trong túi ra, đặt lên bàn, đẩy về phía vị trí của Trang Nhất Hàn: "Chìa khóa xe và chìa khóa nhà đều ở đây cả. Số tiền anh cho tôi mượn trước đây, cho tôi chút thời gian, tôi sẽ trả lại cho anh cả vốn lẫn lãi." Trên đời này có rất nhiều chuyện cần phải có sự đồng ý của đối phương mới có thể làm, nhưng chia tay thì là ngoại lệ. Bởi vì tình cảm là thứ cần hai người cùng nhau duy trì, khi một bên lựa chọn rời…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...