Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đoạn Thành Tài có quen biết Trang Nhất Hàn. Cậu ta thấy vậy, vô thức liếc nhìn Trần Thứ bên cạnh, tùy tiện tìm một cái cớ: "À ừm... tôi còn có việc, đến bệnh viện xem vết thương, đi trước nhé." Trần Thứ cũng không ngăn cản, gật đầu "ừ" một tiếng: "Cậu đi đi, tối về trường thì nhắn tin cho tôi." Thư ký và luật sư bên cạnh Trang Nhất Hàn thấy vậy cũng biết ý rời đi trước. Đợi những người không liên quan đó đi hết, bên đường chỉ còn lại hai người bọn họ. Gió càng thổi càng lớn, ngay cả tuyết đọng trên cây cũng có chút không chịu nổi mà rơi xuống, bắn tung tóe. Trần Thứ bước lên trước, dường như Trang Nhất Hàn đã gầy đi rất nhiều. Nhưng bây giờ bọn họ đã không còn ở trong mối quan hệ có thể quan tâm lẫn nhau được nữa, cậu chỉ có thể lý trí mở lời: "Trần Sở Nghiêu và Đoạn Thành Tài đã chia tay rồi, chuyện này cứ níu kéo mãi cũng không cần thiết. Nếu có thể, mong anh khuyên Trang Nhất Phàm, bảo cậu ta sau này đừng tìm Đoạn Thành Tài gây sự nữa." Trần Thứ vẫn có chút không yên tâm về Đoạn Thành Tài, cũng cảm thấy chuyện này tốt nhất nên dừng lại ở đây, cho nên mới lên tiếng, hy vọng có thể đặt một dấu chấm hết từ chỗ Trang Nhất Hàn. Dù sao thì Trang Nhất Phàm cũng nghe lời người anh trai này nhất. Trang Nhất Hàn nghe vậy, nhìn về phía Trần Thứ, vẻ mặt mỉa mai đầy ẩn ý. Bàn tay giấu trong túi áo khoác lại không kiểm soát được mà siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Giọng nói trầm thấp của anh càng làm nổi bật sự tĩnh lặng của xung quanh: "Trần Thứ, cậu đây là đang…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...