Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sáu giờ sáng, hành lang bệnh viện tư vắng lặng như tờ. Trang Nhất Phàm lo lắng đi đi lại lại trước cửa phòng bệnh, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, hiển nhiên là cả đêm không ngủ. Tiết Mạc tuy ngồi trên băng ghế dài bên cạnh, cúi đầu nghịch điện thoại, nhưng nhìn kỹ cũng thấy mày nhíu chặt, vẻ mặt nghiêm trọng. Trang Nhất Phàm thấy vậy không khỏi bực bội lên tiếng: "Đừng nghịch cái điện thoại rách của cậu nữa! Hôm qua tôi mang năm vệ sĩ đến chặn cửa mà cậu ta còn không chịu gặp anh tôi, cậu gọi một cú điện thoại là cậu ta sẽ đến đây sao?!" Tiết Mạc thở dài, tắt màn hình điện thoại: "Được hay không cũng phải thử xem. Chắc cậu ấy không tuyệt tình đến vậy đâu." Trang Nhất Phàm suýt nữa thì tức ngửa người ra: "Cậu ta còn tống tôi vào đồn cảnh sát được, thì còn chuyện gì mà không làm được chứ!" Tiết Mạc thầm nghĩ: Ai bảo cậu ngứa tay, cứ phải đi gây sự với người ta. Nếu không phải anh ta khẩn cấp đưa người đến bảo lãnh Trang Nhất Phàm ra, thì bây giờ hắn vẫn còn ngồi trong đồn chờ qua đêm đấy. Thế nhưng Tiết Mạc còn chưa kịp mở miệng, đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cuối hành lang, vội vàng đứng dậy huých vào cánh tay Trang Nhất Phàm: "Này, Trần Thứ đến rồi." Trần Thứ lái xe chạy một mạch đến đây. Cậu thấy Trang Nhất Phàm và Tiết Mạc đứng trước cửa phòng bệnh, ánh mắt xuyên qua tấm kính trên cửa phòng nhìn vào bên trong, sắc mặt hơi trầm xuống: "Anh cậu thế nào rồi? Đang yên đang lành sao lại bị tai nạn xe?" Trang Nhất Phàm thù khá dai, hừ lạnh một tiếng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...