Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
[Cả đời anh sống cao quý không vướng bụi trần, lại vi phạm nguyên tắc làm việc của mình, bao nuôi một người tình thô bỉ, dung tục. Anh dạy đối phương học piano, học lễ nghi, học tất cả những gì giới thượng lưu nên học, nhưng lại không chịu thừa nhận rằng mình đã yêu một tên vô lại hạ lưu.] Mùa đông năm nay dài đằng đẵng, không thể so bì với sự nóng bỏng, mục ruỗng của mùa hè. Nếu một người lặng lẽ chết đi, phải rất lâu sau mới có thể phát hiện ra dấu vết. Ngày nhận được tin Trần Thứ qua đời, Trang Nhất Hàn đang ở công ty thức đêm tăng ca. Thư ký Diêm Khải đẩy cửa bước vào văn phòng, thấy anh đang ngồi sau bàn làm việc sửa hợp đồng, ngập ngừng một lúc mới bước lên trước: "Trang tổng, tôi có chuyện muốn nói với ngài." Trang Nhất Hàn đầu cũng không ngẩng, công việc bận rộn cuối năm khiến giữa hàng mày anh lộ rõ sự mệt mỏi: "Chuyện gì?" Những chuyện liên quan đến sinh tử dường như phải dọn sẵn đường rồi mới có thể mở lời, nếu không mỗi một chữ đều như mang chì nặng trĩu nơi đầu lưỡi. Diêm Khải cúi đầu, vẻ mặt không nỡ: "Có liên quan đến Trần tổng ạ." Trang Nhất Hàn nghe vậy, ngòi bút khựng lại, rồi lại khôi phục bình thường: "Sao thế, cậu ta lén liên lạc với cậu à?" Kể từ sau chuyện lần trước, đã một tuần rồi Trần Thứ không tìm anh. Chắc là đang giận dỗi, muốn chiến tranh lạnh. Mà hai ngày nay không biết ban lãnh đạo cấp cao của công ty nghe được tin đồn Trần Thứ làm rò rỉ kỹ thuật cốt lõi từ đâu, lúc họp cãi nhau ầm ĩ, nhất trí đề nghị phải truy cứu trách nhiệm pháp lý. Trang…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...