Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trang Nhất Hàn lăn lộn trên thương trường nhiều năm nhưng tửu lượng lại không tốt lắm, đơn giản vì xưa nay chưa từng có ai dám chuốc rượu anh. Hôm nay tâm trạng không tốt uống hơi nhiều, đến nửa đêm dạ dày liền bắt đầu nóng rát, đau đớn. Anh vô tình lăn từ trên giường xuống, lảo đảo đứng dậy muốn tìm nhà vệ sinh, nhưng làm thế nào cũng không xác định được phương hướng. "Két..." Cửa kính ban công được kéo ra rồi đóng lại, tạo nên một tiếng động khẽ như thể có ai đó vừa bước vào. Đầu Trang Nhất Hàn đau như búa bổ. Anh cố gắng mở mắt ra, nhưng chỉ thấy được vầng sáng mờ ảo của ánh đèn ngủ trong khách sạn, còn lại mọi thứ đều nhòe đi. Giữa cơn hỗn loạn, không biết là ai đã đưa tay đỡ lấy, giúp anh đứng vững, rồi khẽ hỏi: "Muốn nôn à?" Vòng tay này thực sự quá lạnh, còn mang theo hơi ẩm ướt của mưa gió. Trang Nhất Hàn không kìm được mà rùng mình một cái, đầu óc cũng tỉnh táo thêm vài phần. Khi anh kịp phản ứng thì đã được người kia dìu vào nhà vệ sinh. Người say rượu thường chẳng giữ được ý tứ gì, ngay cả Trang Nhất Hàn cũng không ngoại lệ. Anh bám vào bồn cầu nôn đến xé cả tim gan, làm bẩn hết quần áo của Trần Thứ. Thế nhưng người kia không hề tỏ ra khó chịu, cánh tay vẫn vững vàng đỡ lấy cơ thể đang mềm nhũn trượt xuống của anh, tay kia thì vỗ nhẹ lên lưng, lúc có lúc không. Có lẽ vì kiếp trước họ không hề thân mật nên Trần Thứ chưa bao giờ nhìn thấy một Trang Nhất Hàn chật vật, thảm hại, nôn đến mức mặt mũi trắng bệch như thế này, thậm chí còn mang theo vài phần đáng thương.…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...