Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Dòng sông lạnh lẽo chảy cuồn cuộn trong nháy mắt đã nuốt chửng con người ta. Trang Nhất Hàn chỉ cảm thấy mình đang chìm vào một giấc mơ dài đằng đẵng. Anh dường như lại quay về năm hai mươi sáu tuổi, Cái ngày đầu tiên gặp gỡ Trần Thứ... Nét mày ánh mắt của đối phương non nớt mà lại mộc mạc, mang theo sức sống thanh xuân đặc trưng của lứa tuổi đó. Khi anh tỉnh dậy trong mơ màng từ trên giường, người nọ liền đứng bên cửa sổ ngập tràn ánh nắng, mái tóc óng lên sắc vàng kim, ánh mắt hơi có vẻ luống cuống nhìn sang, đáy mắt đều là sự mềm mại và thiện ý. Người đời giỏi nhất là ngụy trang, nhưng ánh mắt thì không thể che giấu được. Giây phút đó, Trang Nhất Hàn thực ra chẳng thể nổi giận được nữa, anh không có cách nào nói ra bất kỳ từ ngữ nào xen lẫn lửa giận với một đôi mắt như vậy, nhưng đêm tối tồi tệ chỉ có thể khiến anh lạnh mặt mặc quần áo tử tế, không nói một lời mà xoay người rời đi, lại không ngờ rằng cái xoay người đó đã trở thành khúc mắc cả đời của họ. Anh lại nhớ đến lúc gặp nhau ở kiếp thứ hai... Ngoài trời lất phất mưa bay, phòng bao quán bar ồn ào náo nhiệt, anh cuộn mình ngủ mê mệt trong phòng nghỉ, rồi có người đẩy cửa bước vào, cúi xuống bế anh lên một cách dịu dàng, giữa vòng tay toàn là hơi thở quen thuộc của Trần Thứ... “Anh? Anh? Sao anh lại ngủ ở đây?” Trang Nhất Phàm chơi ở ngoài không yên tâm, tranh thủ vào xem một lát, kết quả là thấy anh trai mình cuộn tròn ngủ ở một góc sofa, trán rịn mồ hôi lạnh, bỗng nhiên trợn mắt, hoảng hốt gọi tên một cái tên xa lạ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...