Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trang Nhất Hàn gọi một phòng bao mới. Khi Trần Thứ nhận được tin tức của quản lý chạy tới, thì phát hiện bên trong không một bóng người, đến cả đèn cũng không bật. Ngoài cửa sổ sát đất là những tòa nhà cao tầng san sát, đèn neon rực rỡ chói mắt nổi bật trên nền đêm vô tận, phô trương vẻ phồn hoa mà cũng thật sa đọa. Những hạt mưa li ti xiên xiên đập vào cửa kính, cố gắng lay tỉnh thành phố sống trong mộng chết trong say này, nhưng cuối cùng chỉ đành bất lực trượt dài. Trần Thứ nhìn một lát, sau đó chậm rãi ngồi xuống chiếc sofa da thật màu đen, không rõ đang suy nghĩ điều gì. Điện thoại trong túi cậu rung không ngừng, toàn là tin nhắn của Đoạn Thành Tài gửi tới. Ban đầu đối phương còn gõ chữ, đến sau thì tức hổn hển, toàn là tin nhắn thoại. 【Trần Thứ, vừa nãy Johnny nói lúc quản lý thông báo tập hợp đã bảo với cậu rồi, sao cậu không nói tôi??】 【Tôi thật sự sắp bị cậu làm tức chết rồi!!!】 【Cậu có biết khách trong phòng bao đó giàu cỡ nào không, hai đứa mình không đi đúng là lỗ nặng! Mấy người không được chọn kia cũng được phát mỗi người tận hai nghìn tệ đấy!!】 【Tổ tông! Bố ơi! Rốt cuộc cậu làm thế là vì cái gì!! Cậu có ý kiến với tôi thì cứ nói thẳng, đừng có gây khó dễ với tiền chứ!!】 Cách cái màn hình cũng không khó để cảm nhận được sự tức điên của Đoạn Thành Tài, dù sao cũng là hai nghìn tệ, đủ cho bọn họ chi tiêu tằn tiện suốt ba tháng. Trần Thứ không trả lời mà trực tiếp chuyển cho Đoạn Thành Tài hai nghìn tệ, sau đó chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, nhắm mắt tựa vào…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...