Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thời gian một đêm cứ thế lặng lẽ trôi qua. Mặt trời từ phía sau tòa nhà cao tầng chậm rãi nhô lên, bóng cây rậm rạp, tiếng ve kêu râm ran, mới khiến người ta bừng tỉnh nhận ra mùa đông lạnh lẽo kia đã qua từ lâu. Đây có lẽ là giấc ngủ an ổn nhất của Trang Nhất Hàn trong suốt thời gian qua, không giật mình tỉnh giấc vô cớ, không hoảng sợ giật mình, lúc mệt đến cực điểm ngay cả mơ cũng không mơ, chỉ có hơi ấm nóng hổi sát cạnh bên, khiến anh an tâm từ tận xương tủy. Sáng sớm hôm sau, khi anh tỉnh dậy từ trong giấc mộng, việc đầu tiên làm chính là sờ sang vị trí bên cạnh, nhưng lại sờ phải khoảng không, làm thế nào cũng không chạm được vào cơ thể Trần Thứ. Khoảnh khắc ấy, Trang Nhất Hàn tỉnh ngủ hẳn, anh lồm cồm bò dậy khỏi giường, giọng điệu không giấu được sự căng thẳng, chỉ sợ tất cả những gì xảy ra hôm qua chỉ là một giấc mơ của mình, chỉ sợ Trần Thứ không trở về, mà anh cũng không bao giờ còn được nhìn thấy người này nữa: “Trần Thứ?!” Trang Nhất Hàn không màng đến cơn đau âm ỉ truyền đến từ đại não do ngủ quá say, vội vàng xuống giường tìm người. Nhưng anh đã tìm khắp phòng khách sạn từ trong ra ngoài vẫn không thấy bóng dáng Trần Thứ, cuối cùng khi trái tim đã nguội lạnh đi một nửa mới phát hiện trên bàn ăn có đặt một phần cháo sáng vẫn còn hơi ấm, bên dưới đè một mẩu giấy, viết một dòng chữ ngắn ngủi: 【Nghỉ ngơi cho tốt.】 Ngay cả chữ ký cũng không có. Trang Nhất Hàn cầm mẩu giấy lên, thầm nghĩ tại sao Trần Thứ lại không từ mà biệt? Lẽ nào biểu hiện hôm qua của mình vẫn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...