Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ngày bố Trần phẫu thuật tim, lại trúng vào chiều thứ Hai. Trùng hợp làm sao, Trần Thứ vì trước đó được học viện chọn đi tham gia cuộc thi thiết kế nên không có cách nào quay về kịp. Đợi cậu vất vả kết thúc cuộc thi đi từ hội trường ra, bên ngoài trời đã tối đen, chỉ còn lại chiếc xe buýt lớn do ban tổ chức sắp xếp đỗ bên lề đường, phụ trách đưa đón sinh viên dự thi về trường. “Trần Thứ! Trần Thứ! Cậu đợi tôi với, đi nhanh thế làm gì!” Đoạn Thành Tài cũng là một trong những sinh viên dự thi, cậu ta vội vã đuổi theo từ phía sau, chạy đến thở không ra hơi: “Cậu vội đi trúng vé số à mà đi nhanh thế, xe buýt của ban tổ chức còn nửa tiếng nữa mới chạy mà!” Trần Thứ đứng bên dưới bậc thềm, mái tóc bị gió đêm thổi rối, che đi đôi mắt tựa đá obsidian: “Bố tôi hôm nay phẫu thuật, lát nữa tôi gọi taxi về thẳng, không đi xe buýt chung nữa.” Đoạn Thành Tài nghe vậy sững sờ, lúc này mới phản ứng lại là bố Trần Thứ hình như có bệnh tim: “Ra là bố cậu hôm nay phẫu thuật à, cậu cũng không nói sớm. Có cần tôi giúp gì không, ngoài tiền ra ấy?” Cậu ta tự định vị bản thân rất rõ ràng, một tên nghèo rớt mồng tơi, nhiều nhất là góp sức chứ góp tiền thì không có trăm triệu. Trần Thứ lắc đầu: “Không có gì cần giúp, bác sĩ đều được sắp xếp xong cả rồi.” Đoạn Thành Tài không khỏi có chút thắc mắc: “Trước đó không phải cậu nói phí phẫu thuật còn thiếu mấy trăm triệu sao? Sao gom đủ được?” Trần Thứ nói dối trắng trợn, nhưng nhìn kỹ thì nét mặt vẫn là dáng vẻ trầm tĩnh thường ngày ở ký túc xá, khiến…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...