Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Nhưng Trang Nhất Hàn rõ ràng không nghĩ như vậy. Trong lòng anh, giúp đỡ kiểu hời hợt như vậy là dành cho người ngoài, đối với người nhà mình đương nhiên không thể keo kiệt như thế. Anh khẽ mở miệng: “Trần Thứ…” Trần Thứ thản nhiên đáp một tiếng: “Hửm?” Trang Nhất Hàn: “Như anh đã nói trước đó, anh thật sự nghiêm túc với em, cũng muốn em nghiêm túc xem xét mối quan hệ của hai chúng ta. Em xem xét thế nào rồi?” Câu hỏi này đến có chút đột ngột, Trần Thứ nhất thời không phản ứng kịp. Trang Nhất Hàn thấy cậu không nói gì, bờ môi không kiềm được mím chặt thành một đường thẳng, căng thẳng hỏi: “Có phải anh có chỗ nào không đủ tốt?” Trần Thứ hắng giọng: “Không có, anh rất tốt.” Trang Nhất Hàn: “Vậy em đồng ý ở bên anh rồi?” Trần Thứ: “Tôi đâu có nói vậy.” Trang Nhất Hàn: “Vậy làm thế nào em mới đồng ý?” Trần Thứ: “…” Dù cho tư duy của Trần Thứ có nhạy bén đến đâu cũng không khỏi bị kiểu hỏi truy đến cùng này của Trang Nhất Hàn làm cho ngẩn người một lúc. Cậu chậm nửa nhịp mới hoàn hồn, nhướng mày một cách hờ hững, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút buồn cười: “Bình thường Trang tổng làm ăn cũng có cái vẻ này sao?” Trang Nhất Hàn nhất thời không phản ứng kịp: “Vẻ gì?” Trần Thứ nói với ý tứ không rõ ràng: “Cái vẻ ngang ngược quấy rối.” Trang Nhất Hàn: “…” Trang Nhất Hàn sống trọn vẹn ba kiếp, vẫn là lần đầu tiên nghe người khác đánh giá mình là ngang ngược quấy rối, nghe vậy mí mắt giật giật, bị câu nói này làm cho nghẹn họng. Nhưng đối mặt với vẻ mặt như cười như không của Trần…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...