Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trang Nhất Phàm cảm thấy anh trai mình dạo này cứ thần kinh thế nào ấy. Rõ ràng bình thường anh là người giữ quy tắc nhất, lúc ăn cơm không bao giờ dùng điện thoại, nhưng mà hai hôm nay lúc tụ tập ăn uống, người đầu tiên dùng điện thoại lại chính là anh. Cứ cúi đầu nhắn tin thì thôi đi, lúc gõ chữ khóe miệng còn không kiềm được mà cong lên, nở một nụ cười mà đến cả chính anh cũng không nhận ra. Nếu không phải Trang Nhất Phàm tinh mắt có lẽ cũng chẳng phát hiện được. Hắn thuộc loại ruột để ngoài da, mắt đảo một vòng liền hỏi thẳng: “Anh, anh nhắn tin cho ai thế, có gì vui kể bọn em nghe với.” Trang Nhất Hàn vừa nãy đang trả lời tin nhắn, không nghe rõ, lúc này nghe vậy mới liếc nhìn hắn, tắt màn hình điện thoại đặt sang bên cạnh: “Cái gì?” Phương Ỷ Đình vui vẻ, ở bên cạnh xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn: “Em cậu hỏi cậu nhắn tin cho ai đấy, có đối tượng rồi thì dắt ra cho bọn này gặp mặt đi chứ, cứ giấu giấu giếm giếm dùng điện thoại nói chuyện là sao, bây giờ thịnh hành yêu qua mạng à?” Lúc bố Trần phẫu thuật, Trang Nhất Hàn đã đặc biệt tìm Tiết Mạc giúp đỡ sắp xếp phòng bệnh, có lẽ đối phương đã đoán ra được gì đó, lại đem đi buôn dưa lê với Phương Ỷ Đình, thành ra đám bạn xung quanh chỉ có mỗi thằng em ngốc Trang Nhất Phàm là chẳng hay biết gì. Trang Nhất Hàn giả vờ không nhìn thấy ánh mắt trêu chọc của Phương Ỷ Đình, bưng tách trà bốc hơi nóng lên cúi đầu nhấp một ngụm, mùi hương của nham trà [1] lâu năm thơm nồng, vị lại đắng chát, khiến anh hơi nhíu mày: [1] Nham…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...