Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
[Một năm này thực ra cũng không dài như tưởng tượng, chẳng qua chỉ là cây ngô đồng lại xanh thêm một lần nữa.] Trang Nhất Hàn luôn ghi nhớ kỹ lời Trần Thứ từng nói, nếu trong một năm này hai người họ hợp nhau, vậy thì có thể thử tiếp tục bước tiếp, nếu không hợp, vậy thì vui vẻ chia tay. Cho nên dù Trần Thứ thường xuyên bận đến không thấy bóng dáng, Trang Nhất Hàn nhiều nhất cũng chỉ quấn lấy cậu thêm một lúc khi gặp mặt, không bao giờ truy hỏi điều gì. Chung sống lâu như vậy, Trang Nhất Hàn cũng coi như hiểu tính cách của Trần Thứ. Anh biết nếu mình mở miệng hỏi, đối phương nhất định sẽ nói, nhưng nếu đối phương đã không chủ động nói cho mình, vậy nghĩa là không muốn để anh biết. Nếu Trần Thứ đã không muốn anh biết, vậy thì anh không hỏi nữa. Mặc dù bộ dạng này trong mắt bọn Phương Ỷ Đình trông khá ngốc, đặc biệt là Trang Nhất Phàm, hắn cực kì nghi ngờ anh cả nhà mình bị tra nam lừa gạt rồi. “Anh, không phải trước kia anh nói sẽ dẫn người ta tới giới thiệu cho bọn em quen biết sao? Đây đã sắp hơn một năm rồi, đến cả cái bóng cũng không thấy, anh đừng để bị người ta lừa đấy.” Trang Nhất Phàm vì muốn anh cả nhà mình tỉnh táo lại, một kẻ trước nay không học hành tử tế như hắn thậm chí còn nêu ra ví dụ cụ thể, trong ngoài lời nói đều mang theo ẩn ý, “Hai hôm trước em xem TV, có ông kia cứ mười ngày nửa tháng không về nhà, sau đó vợ ổng lén điều tra, anh đoán thử xem? Trời ơi, cái thằng khốn đó dám nuôi tận bốn cô bạn gái, thảo nào ngày nào cũng bận!” Gần ba giờ chiều, họ đang…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...