Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Buổi sáng khi Trần Thứ quay về trường, ký túc xá vắng tanh không một bóng người. Mấy người bạn cùng phòng đều chơi bời không về, ngay cả Đoạn Thành Tài cũng vậy. Chỉ còn lại mớ quần áo và giày thể thao vứt bừa bãi trong góc, bốc lên mùi mồ hôi chua nồng của đêm qua. Trần Thứ có chút không quen với bầu không khí này. Cậu bước tới kéo hờ cánh cửa kính ban công ra cho thoáng, sau đó dọn dẹp sơ qua rác rưởi vương vãi trên sàn. Xong xuôi cậu mới quay về giường của mình. Còn một tiếng rưỡi nữa mới đến giờ học buổi sáng, cậu vẫn có thể chợp mắt một lát. Thế nhưng, khi đã mệt mỏi đến tột cùng, giấc ngủ cũng không yên. Ký ức của kiếp trước ồ ạt kéo về luôn khiến cậu nhớ lại cảnh tượng mình chết chìm dưới sông. Sâu trong dòng nước đen kịt, dường như có một con rắn đen huyền bí đang cuộn mình, cặp đồng tử đỏ rực của nó đang nhìn cậu không chớp mắt. 【Ngươi cam tâm sao?】 Cam tâm? Cam tâm cái gì? Trần Thứ nhắm nghiền hai mắt, hơi thở dồn dập. Cậu lờ mờ hiểu đối phương đang hỏi gì, nhưng không cam tâm thì có thể làm gì? Kiếp trước cậu đã tranh, đã giành, nhưng số phận chưa bao giờ chiếu cố cậu. Sống lại một đời thì có thể thay đổi được gì? Ánh mắt lạnh như băng của con rắn đen bám riết lấy cậu, giọng điệu đầy mê hoặc: 【Ngươi không thử sao biết được?】 Không... Cậu không muốn đi vào vết xe đổ đó nữa... Một chút cũng không muốn... Dòng nước lặng lẽ dâng qua đỉnh đầu, mang đến cảm giác ngạt thở bao trùm trời đất. Trần Thứ liều mạng muốn giãy ra khỏi vòng xoáy đó, nhưng lại không tài nào dùng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...