Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Khi Jaeger nghe thấy động tĩnh và vội vã dẫn thuộc hạ chạy tới, ông ta đã chứng kiến cảnh tượng ấy. Ảo ảnh con rắn đen khổng lồ từ từ biến mất sau lưng Eritu, tựa như vua của muôn loài vừa thong thả thò đầu ra khỏi hang để tuần tra lãnh địa, rồi lại rút về. Hơi thở tinh thần còn vương vấn trong không khí không chỉ đè ép đám Guide đến tái mét mặt mày, mà ngay cả tinh thần thể của nhiều Sentinel cũng trở nên bồn chồn, bất an gầm gừ, như thể cảm nhận được một mối đe dọa cực lớn. Nhưng sao có thể?! Đối phương chẳng phải chỉ là một Guide cấp D khiếm khuyết bẩm sinh sao?! Trong lúc lòng Jaeger đang dậy sóng, thì thấy Eritu chậm rãi bước xuống đụn cát, dừng lại bên cạnh Franc đang la hét thảm thiết. Hắn từ trên cao nhìn xuống đối phương, không biết đang nghĩ gì, giọng điệu ôn hoà lại khiến người ta lạnh sống lưng: "Franc, cậu vẫn giống hệt như lúc còn đi học nhỉ? Chẳng thay đổi chút nào." Giọng hắn trầm thấp, như thể đang thở dài: "Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần tôi thấy cậu làm chuyện ngu ngốc, tôi đều tự nhủ phải học cách phớt lờ. Nhưng sự thật chứng minh, khi một người đã ngu đến mức độ nhất định thì đến cả tinh thần thể của tôi cũng không nhìn nổi nữa." Máu tươi chảy đầm đìa trên đùi Franc, cậu ta đau đến mức mặt trắng bệch, dù có nghe thấy cũng chẳng thể phẫn nộ hay phản bác nổi. Cậu ta hoảng sợ nhìn Eritu, toàn thân run rẩy khó kiểm soát, như thể quay lại thời còn đi học. Bất kể cậu ta ngáng chân Eritu thế nào, đối phương cũng luôn dễ dàng phá giải và trả lại gấp trăm lần, hắn đùa…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...