Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Màn hình liên lạc nội bộ ngoài cửa không biết từ lúc nào đã hiện lên bóng dáng của một người đàn ông tuấn tú. Dù bên ngoài đang mưa, trời hơi âm u khiến ánh sáng bị ảnh hưởng, nhưng vẫn không làm giảm đi sự kinh diễm khi đôi mắt xanh biếc của đối phương đột nhiên nhìn thẳng vào camera. Như một đại dương trong xanh, tao nhã và cao quý, hoàn toàn không giống với hình ảnh một kẻ nhà quê đến từ tinh cầu hạ đẳng trong tưởng tượng. Anmi ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại, vội mở cửa. Vì mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, cậu ta nhất thời không biết nên nói gì, vài giây sau mới sắp xếp được ngôn từ: "Anh là... Anh là Eritu, cháu của ông Murrow phải không? Ngại quá, vừa rồi tôi đang định ra cửa đón anh, không ngờ lại có chút việc đột xuất." Eritu nhìn Anmi vẫn còn vài phần non nớt trước mặt, trong đầu bất chợt hiện lên cảnh tượng kiếp trước đối phương bị mình vặn gãy cổ. Trong lòng hắn chợt thấy có chút thú vị. Hắn mỉm cười, không vạch trần lời nói dối của Anmi, chỉ khiến người ta cảm thán rằng người đẹp thì giọng nói cũng thật dễ nghe: "Không sao, xin đừng khách sáo quá. Cuối tuần còn đến làm phiền, đáng lẽ tôi mới là người phải thấy đường đột. Ngài chính là Thiếu tướng Anmi phải không?" Anmi lúc này mới hoàn hồn, cũng lấy lại được vài phần bình tĩnh: "Anh cứ gọi tôi là Anmi được rồi. Mời vào." "Cảm ơn." Eritu nói xong liền đặt chiếc ô đen sang một bên ngoài cửa, xách quà đi vào. Mái tóc đen của hắn vì dính hơi nước mà rủ xuống một lọn, mang một vẻ đẹp hơi lộn xộn. Anmi thấy vậy, ánh…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...