Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Cậu không sợ tôi giết cậu à?" Inlay lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đường viền hàm dưới của Eritu. Đôi mắt màu xám bạc đẹp như dải ngân hà, nhưng lại chỉ khiến người ta liên tưởng đến đầm nước tù tăm tối. Cứ như thể anh đã thật sự từng đến những nơi đó, và cửu tử nhất sinh bò ra khỏi đó. Anh đưa tay đặt lên cổ họng Eritu, giọng nói lạnh lẽo đến rợn người, khẽ khàng đầy ẩn ý: "Tôi đã giết rất nhiều kẻ không có mắt như cậu rồi." Từ nhỏ đến lớn, thứ Inlay học đều là kỹ năng giết người trên chiến trường. Ngay cả khi cấp bậc bây giờ đã sa sút, tàn phế không thể đứng dậy, đôi tay đó vẫn có thể xử lý một kẻ áp sát trong thời gian ngắn nhất. Những bác sĩ guide được mời đến trước đây, mỗi lần bị anh doạ như vậy đều sợ đến mức vắt chân lên cổ mà chạy. Eritu lại không hề tỏ ra hoảng sợ, giọng nói trầm thấp đầy ẩn ý, khiến người ta bất giác rung động: "Thiếu tướng Inlay, anh có tin không? Có lẽ vận mệnh thường hay ngược lại đấy." Ví dụ như, Inlay bây giờ chắc chắn không thể ngờ được, người đàn ông mới gặp lần đầu trước mặt này đã từng kết bạn đời với anh, rồi lại chính tay vứt bỏ anh. Mà cuối cùng, anh lại vì cứu đối phương mà chết trong tay chính em trai mình. Vận mệnh chính là hay thay đổi bất thường như vậy. Inlay nghe vậy hiếm khi ngẩn ra một lúc, anh không hiểu ý nghĩa đằng sau câu nói này. Eritu cũng không hỏi thêm mà cúi xuống đặt anh ngồi vào xe lăn, đẩy vào hành lang bên dưới để tránh mưa. Đầu gối Inlay vừa bị bậc thềm đá làm bị thương, dù đã hết chảy máu nhưng trông vẫn hơi đáng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...