Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mion vốn đã mệt lả, nằm trên ghế sắp ngủ thiếp đi, nghe vậy liền mở bừng mắt, lao vút ra khỏi phòng guide. Chỉ thấy bên ngoài đen đặc một đám Sentinel vừa rút khỏi chiến trường chưa lâu. Người đàn ông dẫn đầu vẻ mặt lo lắng, mặt đầy bùn đất và vết máu, rõ ràng là Trưởng quân y đi theo của Quân đoàn Bạch Sư, Ivich. Mion thấy vậy, sắc mặt thay đổi: "Gonan hôm nay được nghỉ phép, không có ở quân đội. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!" Ivich vừa rồi chạy quá nhanh, thở còn chưa đều, vịn tường nói gấp: "Nhanh! Nhanh... gọi điện cho Trưởng khu Gonan quay lại ngay! Lần này số người thương vong quá nhiều, nhân lực Khu A không đủ dùng. Sĩ quan Số Một đã ra lệnh, số thương binh còn lại tạm thời giao cho Khu B các cậu tiếp nhận!" Mion nghe vậy vô thức nhìn đám binh lính bị thương sau lưng anh ta, lại phát hiện số lượng quá đông, đen nghịt cả một mảng. Cậu ta không nhịn được đấm mạnh vào tường, rủa thầm: "Chết tiệt! Người không đủ sao các người không điều động từ quân khu khác?! Quân đoàn Bạch Sư là tinh nhuệ trong tinh nhuệ của quân khu chúng ta, trung bình đều là cấp A trở lên. Chúng tôi gánh một phần tư đã đủ mệt rồi, vậy mà anh lại ném nhiều thế này qua đây?!" Guide cấp B tuy có thể guide vượt cấp, nhưng nhanh nhất cũng phải bốn mươi phút mới xong một người. Bọn họ đã làm việc cả ngày, tinh thần lực tiêu hao còn chưa được bổ sung, Ivich lại đột ngột ném qua nhiều thương binh như vậy, đúng là muốn lấy mạng họ! Ivich cũng lo đến toát mồ hôi, bực bội nói: "Cậu gào lên với tôi làm gì! Tôi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...