Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Vốn định ngày đính hôn mới đưa cho anh, nhưng thôi, đến lúc đó chúng ta mua cái tốt hơn." Inlay nghe thấy hai chữ "đính hôn" thì trong lòng giật thót, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn Eritu, lại thấy đối phương đang mỉm cười nhìn mình, thần sắc không giống như giả vờ. Ngón tay anh bất chợt siết chặt, một cơn hoảng loạn không tên ập tới: "Tôi nói muốn đính hôn với cậu khi nào?" Giọng Eritu trầm thấp, ái muội trêu ngươi: "Thiếu tướng Inlay, chuyện tương lai ai mà nói chắc được chứ, anh có thể xem biểu hiện của tôi trước rồi hãy quyết định." Biểu hiện? Biểu hiện gì? Inlay nghe vậy còn chưa kịp phản ứng, giây tiếp theo đã bị đối phương bế ngang lên, đặt trở lại xe lăn. Anh thấy người đàn ông đó ân cần chu đáo nghiêng người nửa quỳ trước mặt mình, sau đó dùng chăn mỏng đắp lên đôi chân dễ bị lạnh của anh, ngón tay thon dài kẹp một mẩu giấy, cười như không cười đưa tới: "Có mấy đứa trẻ đáng thương bị lạc đang ở nơi này không nhà để về, có lẽ anh có thể giúp tôi một việc nhỏ nữa, đón tất cả bọn họ đến Đế Tinh được không?" Inlay nghe vậy nhíu mày nhìn mẩu giấy, chỉ thấy trên đó viết một dòng địa chỉ, anh vô thức đọc khẽ: "Quán trọ tiếp tế số 48, khu Đông, hành tinh Somon..." Thân hình anh đột nhiên khựng lại, ánh mắt tối sầm, hạ giọng hỏi: "Cậu muốn đón ai?" Khu vực đó là ranh giới của khu ô nhiễm, các sòng bạc ngầm và chợ đen mọc lên san sát. Những kẻ tụ tập ở đó không phải tội phạm bị truy nã thì cũng là dân lưu vong, hoặc là đám côn đồ cùng hung cực ác. Một tân binh như Eritu sao lại…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...