Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Nghe nói tuần này có cấp trên từ tổng quân khu xuống thị sát, ra vào đều bị giới nghiêm. Chết tiệt, cuối tuần tôi còn mua vé concert của Mimillen nữa chứ, đi đến cổng lớn toàn bị lính gác chặn lại!" Sáng sớm nhà ăn đông nghịt người, Edward như thường lệ cùng Eritu ra ngoài ăn sáng. Chỉ thấy cậu ta hai tay ôm đầu, chán nản tột độ nằm bò trên bàn, vẫn còn đang đau lòng vì sáu nghìn Tinh tệ của mình đã đổ sông đổ biển. Eritu vốn đang ăn, nghe vậy không khỏi khựng lại, nhàn nhạt nhướng mày: "Cổng quân đội bị giới nghiêm rồi sao? Từ khi nào?" Edward rưng rưng nước mắt: "Nửa đêm hôm qua. Chết tiệt! Đám người đó canh gác nghiêm thật, ngay cả một con chó cũng không chui lọt!" Trời ơi, chừa cho cậu ta một cái lỗ chó cũng được mà! Eritu: "..." Edward nói xong, chờ mãi không thấy hồi âm, liền vô thức nhìn sang Eritu, lại thấy đối phương đang cụp mắt, thong thả xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón út tay phải, vẻ mặt đăm chiêu. Cậu ta không khỏi lên tiếng hỏi: "Eritu, cậu cũng có việc phải ra ngoài à?" Cậu ta nhớ hình như cuối tuần nào đối phương cũng ra ngoài một lần. Eritu nghe vậy hoàn hồn, từ từ đeo nhẫn lại ngón út, cười khẽ: "Không sao, tuần sau đi cũng vậy." Dừng một tuần cũng không phải chuyện xấu. Dù sao có đôi khi ép quá cũng không tốt. Chuyện này cũng giống như câu cá, có lúc thả lúc kéo mới có thể thu hoạch được hết, kéo căng quá, dây câu sẽ đứt. Với cái tính tình ngang ngược của Inlay, để anh bình tĩnh một tuần, có lẽ sẽ suy nghĩ thông suốt hơn một chút. Tuần này tất cả binh…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...