Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đính hôn? Hai chữ này đối với một kẻ dã tâm, xem cuộc đời như cuộc dạo chơi mà nói thì quá đỗi xa xỉ, còn đối với một kẻ tuyệt vọng với sinh mệnh đang dần lụi tàn thì lại quá mức xa vời. Bởi lẽ, việc gắn kết nửa đời còn lại với một ai đó là điều mà ngay cả kẻ ngông cuồng nhất cũng chẳng dám tùy tiện hứa hẹn. Ngay đến người tinh khôn như Anmi khi chọn bạn đời cũng phải cân nhắc kỹ càng, ấy vậy mà Eritu lại có thể thốt ra một cách nhẹ nhàng đến thế. Khoảnh khắc này, chẳng ai đoán được trong lời nói của hắn rốt cuộc ẩn chứa mấy phần chân tình. Dưới ánh trăng, Eritu quyến luyến đặt một nụ hôn nhẹ lên ngón út gầy gò, trắng bệch của Inlay. Không biết có phải hắn đang nhớ lại cảm giác nuốt chửng xương thịt của đối phương vào bụng ở kiếp trước hay không, mà ánh mắt hắn thoáng chốc thất thần. Eritu cố kìm nén lòng tham đang rục rịch trỗi dậy, khóe môi cong lên đầy vui vẻ, hạ giọng hỏi lại một lần nữa: "Inlay, chúng ta đính hôn đi." Hắn càng nghĩ càng thấy ý tưởng này thật hoàn hảo. Suy cho cùng, trên đời này liệu còn ai phù hợp với nhau hơn bọn họ nữa đây? Inlay không đáp, ánh mắt đen thẫm u tối của anh nhìn chằm chằm vào Eritu, như muốn xuyên qua đôi mắt luôn ôn hòa mang ý cười kia để phán đoán xem người đàn ông trước mặt có phải đang đùa cợt hay không. Bàn tay phải bị đối phương nắm lấy bất giác siết chặt, đầu ngón tay lạnh lẽo run rẩy, bỗng nhiên anh thấy hối hận—— Lẽ ra ngay từ đầu, mình không nên giữ lại chiếc nhẫn này. Anh không nên đeo nó ngày đêm, không nên coi nó như cọng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...