Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Vừa nãy trông cậu có vẻ không vui lắm." Sau bữa cơm, Eritu thuận thế đẩy Inlay về phòng. Ai ngờ cửa phòng vừa khép lại, đối phương đã thốt ra câu này. Giọng nói trầm thấp không nghe ra cảm xúc, vang lên trong căn phòng tĩnh lặng khiến tim người ta bất giác thót lại. Eritu nghe vậy khựng lại một chút, tỏ vẻ hứng thú: "Có sao?" Vừa rồi khi Tướng quân Solander nhắc đến chuyện đính hôn, Inlay im lặng suốt buổi không nói một lời, còn Eritu thì thuận nước đẩy thuyền đồng ý. Chỉ là dưới cái nhìn chăm chú của Anmi, hắn ít nhiều cũng phải diễn ra vài phần dáng vẻ vì sợ uy quyền của Tướng quân nên không dám từ chối. Nhưng rơi vào đôi mắt nhạy cảm của Inlay, điều đó lại bị hiểu thành một ý nghĩa khác. Inlay hạ giọng hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ cậu không có?" Dứt lời, anh bỗng thấy câu hỏi này thật vô nghĩa. Không đợi Eritu trả lời, anh trực tiếp điều khiển xe lăn đi ra sau bàn làm việc, kéo ngăn kéo sắp xếp lại những tập tài liệu không tên nằm rải rác bên trong. Eritu thì ung dung rảo bước đến trước tấm gương lớn ở góc phòng soi thử, muốn kiểm chứng xem biểu cảm của mình có thực sự miễn cưỡng đến thế không, nhưng phát hiện ra là không hề. Eritu giơ tay chỉnh lại cà vạt, nhìn chằm chằm vào gương cười như không cười hỏi: "Có phải anh cảm thấy hôm nay Tướng quân nhắc đến chuyện hôn sự hơi đột ngột không?" Inlay nghe vậy, động tác lật tài liệu khựng lại: "..." Ông nội hôm nay nhắc đến chuyện cưới xin trên bàn ăn đâu chỉ là đột ngột, quả thực cứ như uống lộn thuốc. Bởi lẽ chuyện này ông không…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...