Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lại một đêm mưa rào xối xả. Kiểu thời tiết ẩm ướt này khiến lòng người ta nặng trĩu. Ngay cả ký túc xá nam vốn luôn ầm ĩ cũng yên ắng đến lạ thường, ai nấy đều cuộn mình trên giường nghịch điện thoại, không một ai lên tiếng. Trần Thứ tắm xong, từ nhà vệ sinh đi ra, theo thói quen liếc nhìn giường của Đoạn Thành Tài, quả nhiên là trống không. Cậu đã quên mất đã bao lâu rồi đối phương không về ký túc xá, ga giường đã bám một lớp bụi mỏng. Cậu quay sang hỏi những người còn lại: "Đoạn Thành Tài đâu rồi? Sáng nay tôi mới thấy cậu ta về mà." Trước đây, Trần Thứ là một kẻ mờ nhạt trong ký túc xá, nhưng gần đây thành tích các môn học tiến bộ vượt bậc, nghiễm nhiên trở thành học sinh giỏi trong mắt giáo viên. Tính cách tuy vẫn nhàn nhạt như cũ nhưng lại khiến người ta không dám coi thường, lời nói còn có trọng lượng hơn cả trưởng phòng. Vu Hối vừa hay nằm giường phía trên Đoạn Thành Tài. Cậu ta vén rèm giường lên liếc xuống, chửi một câu thô tục: "Quỷ mới biết nó chạy đi đâu rồi. Sáng nay về thay quần áo, ăn mặc lẳng lơ, nói là đi dự sinh nhật gì đó. Người ta điểm danh mấy lần rồi, cứ thế này thì nghỉ học luôn cho xong!" Vũ Xuyên đang ngồi bên bàn chơi game cũng xen vào: "Đúng đấy, suốt ngày chạy mất tăm chả biết đi đâu. Không lẽ cũng đi làm thêm bên ngoài như Trần Thứ à." Mọi người đều biết Trần Thứ làm thêm ở cửa hàng nhà Vu Hối. Nhưng Đoạn Thành Tài thường xuyên đi liền hai, ba ngày không về trường, mà lần nào về cũng ăn mặc bóng bẩy, nhìn kiểu gì cũng không giống đi làm kiếm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...