Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Anmi cuối cùng cũng nhận ra mình đã quá lơ là thiếu cảnh giác. Kể từ khi Inlay tàn phế, mọi việc với cậu ta, dù là trong quân đội hay ngoài xã hội, đều thuận buồm xuôi gió đến mức cậu ta vô tình phớt lờ người anh trai lầm lì ít nói này. Thế nhưng chẳng biết từ bao giờ, vị thế của hai người đã âm thầm đảo chiều, và nếu ngẫm kỹ, dường như mọi chuyện đều có bóng dáng của Eritu. Anmi nhìn chằm chằm Eritu và Inlay đang đứng giữa đám đông nhận lời chúc tụng, ánh mắt lóe lên những tia toan tính. Cuối cùng, cậu ta từ từ kéo lên một nụ cười hoàn hảo không tì vết, chủ động bước tới đón đầu. Giọng nói ngập tràn vẻ vui mừng nhưng lại khéo léo cài cắm lời trách móc vô thưởng vô phạt: "Anh cả, thật mừng vì anh đã bình phục. Chuyện này từ bao giờ thế, sao anh không báo sớm cho em và ông nội biết, hại cả nhà uổng công lo lắng bấy lâu nay." Cậu ta không biết thì chẳng sao, nhưng ông nội đã lớn tuổi rồi, anh nỡ lòng nào để ông đau buồn lâu như vậy ư? Khách khứa có mặt tại đây mười người thì hết tám là cáo già, sao lại không nghe ra ẩn ý trong câu nói ấy. Inlay lại chẳng hề biến sắc, dưới vành mũ quân đội, đôi mắt xám tro lạnh lùng sắc bén lặng lẽ nhìn Anmi. Trong đó cuộn trào một cảm xúc châm biếm, cười như không cười, sắc nhọn như kim châm muốn chọc thủng lớp ngụy trang của đối phương. Giọng anh trầm thấp, thân thiết như thể quay về những ngày tháng cũ: "Thực ra cũng mới tuần trước thôi. Anh thường xuyên đến chỗ bác sĩ Roy điều trị, không ngờ đôi chân dần có cảm giác lại. Nhân tiện hôm nay…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...