Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Chẳng mấy chốc, nội dung cuộc họp hôm thứ Hai đã lan truyền khắp toàn quân khu. Nhằm tuyển chọn nhân tài ưu tú cho Đế Quốc, cuộc thi võ thuật quân khu thường niên từ lâu đã trở thành thông lệ. Dù quá trình thi đấu tàn khốc vô cùng, nhưng vẫn có vô số người đổ xô vào như thiêu thân lao đầu vào lửa. Bởi lẽ, lọt vào top 3 không chỉ có cơ hội lọt vào mắt xanh của các vị chỉ huy cấp cao, mà phần thưởng còn hậu hĩnh đến mức khó tin. Tạm chưa bàn đến căn nhà ở Đế Đô và ba mươi triệu tiền tinh tế, chỉ riêng tấm huân chương "chiến công hạng nhất" kia cũng đủ giúp họ bớt đi 5 năm phấn đấu đường vòng trong quân đội rồi. Eritu không cố tình dò la xem các đơn vị khác tuyển chọn thế nào, chỉ biết rằng sau một tuần, có khoảng hơn bảy mươi binh sĩ được chọn ra. Trong đó Guide chiếm mười sáu người, còn lại toàn bộ là Sentinel. Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng một quân khu với binh lực khoảng bốn mươi ngàn người mà chỉ chọn ra được từng ấy gương mặt, đủ để thấy sự cạnh tranh khốc liệt đến mức nào. "Lũ nhãi ranh kia, lôi hết máy liên lạc, quang não, tai nghe, máy dò... và ti tỉ thứ đồ điện tử linh tinh khác trên người quăng ra đây cho tôi! Trong thời gian thi đấu sẽ bị cách li toàn bộ, cấm tiệt liên lạc với bên ngoài. Thế nên đừng có mơ mà giở trò mèo trước mặt tôi. Đợi đến lúc vào địa bàn Quân khu 1 mà bị phát hiện tàng trữ hàng cấm thì không phải là bị trả về địa phương đâu, mà là bị người ta đánh gãy chân chó rồi ném ra ngoài đấy!" Thật khéo làm sao, sĩ quan dẫn đội lại là người quen cũ. Eritu…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...