Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Dưới ánh đèn pha sáng lóa, từ trong hàng ngũ những người sống sót, một Guide trẻ tuổi chậm rãi bước ra. Trên người hắn không hề có vẻ sắc sảo khát máu của lính trận dày dạn kinh nghiệm, cũng chẳng có sự hung tàn chai sạn của kẻ bò ra từ núi xác biển máu. Trái lại, hắn ta thanh tú ôn hòa, tao nhã như một quý công tử dạo chơi chốn phồn hoa. Đôi mắt trời sinh mê hoặc lòng người, dù giữa màn đêm đen kịt vẫn toát lên vẻ kinh diễm khó tả. "Là Eritu!" Ulys đứng trong đám đông buột miệng thốt lên đầy kinh ngạc, theo phản xạ nhìn sang Conley bên cạnh. Người kia chỉ lắc đầu ra hiệu cho gã im lặng quan sát. Với thực lực của Eritu, trụ lại đến giờ phút này là chuyện quá đỗi bình thường. Điều Conley bất ngờ duy nhất là hắn lại bị đám người kia chỉ điểm. Khác với sự trầm trồ của mọi người trước vẻ ngoài của Eritu, đám lính đầu lâu lại chú ý nhiều hơn đến bộ quân phục sạch sẽ tinh tươm trên người hắn. Từ đầu đến chân, tuyệt nhiên không có lấy một vết tích vật lộn nào. Trong đám đó, chẳng biết kẻ nào bật cười một tiếng, đầy ẩn ý nói: "Chachalin, xem ra cậu vớ phải cục xương khó gặm rồi." Chachalin lại tỏ vẻ không đồng tình: "Khó hay không phải thử mới biết được. Binh sĩ số 1120, nhớ hỗ trợ đồng đội mới của cậu cho tốt vào nhé. Nếu cậu ta bị loại, cậu cũng chỉ có nước cuốn gói đi theo thôi~" Eritu bất động thanh sắc nhướng mày: "Thưa chỉ huy, nếu tôi nhớ không nhầm thì hai mươi giây trước ngài vừa nói dù thắng hay thua cũng sẽ không loại tôi mà?" Chachalin giơ ngón tay trỏ lắc lắc, giọng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...