Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đêm xuống, Anmi một mình thấp thỏm đợi trong phòng. Chẳng bao lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài. Trong lòng đã đoán được là ai, cậu ta hắng giọng rồi mới nói: "Vào đi." Cửa phòng được đẩy ra, quả nhiên là Eritu. Hắn đứng ở cửa rất lịch sự, trên tay cầm một hộp quà tinh xảo. Hộp quà màu đen tuyền được thắt nơ bằng ruy băng vàng kim, nằm trên những ngón tay thon dài xương xương tạo nên một vẻ đẹp lạ thường và dù chưa mở ra cũng đã thấy giống như một tác phẩm nghệ thuật. Eritu mỉm cười, nhìn kỹ có thể thấy chút áy náy: "Xin lỗi, muộn thế này còn gõ cửa, không làm phiền cậu chứ?" Thấy vậy, Anmi theo phản xạ đứng dậy khỏi bàn làm việc, khéo léo để lộ vẻ ngạc nhiên: "Eritu, sao anh lại tới đây, mau vào ngồi đi." Nghe vậy Eritu mới bước vào phòng. Hắn trở tay khép hờ cửa, đặt hộp quà lên góc bàn rồi dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên đó hai cái, phát ra tiếng lạch cạch giòn tan: "Lần này đi tham gia cuộc thi võ thuật quân khu, trên đường về tôi có đi ngang qua một dãy núi, tìm thấy một món quà khá thú vị trong đó. Tôi thấy nó rất hợp với cậu nên mang về." Thực ra Anmi chẳng mấy bận tâm đến món quà, theo cậu ta nghĩ thì chắc cũng chỉ là mấy mẫu quặng đá gì đó thôi, điều cậu ta quan tâm hơn là cơ hội được ở riêng với Eritu. Đôi mắt màu hổ phách nhìn hắn đắm đuối, chẳng biết ẩn chứa bao nhiêu tình ý: "Eritu, cảm ơn anh ra ngoài thi đấu mà vẫn nhớ chọn quà cho em. Em nghe ông nội kể chuyện trong cuộc họp hôm nay rồi. Nhờ có anh mà em mới được phục chức, dẫn dắt Quân đoàn Bạch Sư ra…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...