Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Có lẽ Eritu đã ngụy trang quá hoàn hảo, đến mức khiến rắn đen quên mất bộ mặt thật nhất của con người đang đứng trước mặt mình. Mọi nụ cười nhẹ nhàng, mọi lời nói thì thầm đều chỉ là mồi nhử hắn dùng để mê hoặc kẻ khác. Ngay từ đầu, Eritu đã không hề có ý định để Anmi sống sót. Ngay từ đầu, hắn đã muốn giết chết Anmi. Nhất thời, rắn đen không thể phân định rõ trong lòng mình rốt cuộc là phẫn nộ nhiều hơn hay tán thưởng nhiều hơn. Thân hình đồ sộ của nó sừng sững trong đêm tối tựa như một bức tượng thần thánh cổ xưa bất khả xâm phạm. Đôi mắt rắn đỏ rực, u tối nhìn xuống Eritu từ trên cao, tỏa ra một áp lực nghẹt thở. Gió rít từng hồi, thổi mùi máu tanh càng lúc càng nồng nặc, càng lúc càng gay gắt, giọng nó không giấu nổi sự nguy hiểm: 【Ngươi không sợ ta giết ngươi sao?】 Eritu nghe vậy chẳng những không hoảng loạn mà còn bật cười. Trong khoảnh khắc ấy, màn đêm đầy rẫy hiểm nguy bỗng chốc trở nên dịu dàng đến lạ. Bàn tay phải của hắn làm động tác nâng hờ trái tim đang dần mất đi hơi ấm của Anmi giữa hư không. Máu tươi vốn đỏ thẫm, do tiếp xúc với không khí mà dần bị oxy hóa, trở nên xỉn màu xấu xí: "Chẳng phải mục đích cuối cùng của ngươi là đoạt lấy nỗi đau khổ của cậu ta sao?" Giọng nói âm u lạnh lẽo của rắn đen nghe như đang nghiến răng nghiến lợi: 【Ta chỉ cần nỗi đau khổ sinh ra khi một người bị chính người mình yêu thương nhất ruồng bỏ. Đó mới là thứ cảm xúc mãnh liệt nhất thế gian!】 Nhưng Eritu chỉ cười nhạt lắc đầu, khẽ thốt ra một câu: "Không, ngươi sai rồi..." Hắn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...