Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Vương gia mỹ nhân trà xanh bạch thiết hắc công x Thế tử kiêu ngạo bao che khuyết điểm thụ (Triều đình cổ đại) "Cuộc đời này của trẫm tẻ nhạt vô vị, nói ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Chẳng qua chỉ là hai mươi ba năm làm con rối, sáu mươi bốn ngày làm Thái tử, nửa canh giờ làm Hoàng đế. Còn chưa kịp nghe quần thần hô vang một câu vạn tuế, thì đã trở thành một nét bút hời hợt trên trang sử sách." Mùa đông năm Nguyên An thứ hai mươi bốn, tuyết phủ dày trên mái ngói, nước nhỏ giọt xuống liền đóng thành băng. Thất hoàng tử của Tây Lăng Đế quân, Lương Vương, lâm bệnh lâu ngày không khỏi, bèn cưới Thế tử của Định Quốc Công là Văn Nhân Hi làm nam thê để xung hỉ. Lúc này bóng chiều tà đã buông, khách khứa trong vương phủ đều đã tan hết. Những chiếc đèn lồng cung đình và dải lụa treo nơi bốn góc lầu các đều đã ướt đẫm nước tuyết, ấy vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng Lương Vương xuất hiện. Trong phòng tân hôn, ánh nến đỏ cháy lay lắt, chốc chốc lại bị gió lạnh lùa qua khe cửa sổ hình thoi thổi cho chập chờn lúc tỏ lúc mờ. Bốn nàng tỳ nữ xinh đẹp cung kính cúi đầu đứng bên ngoài rèm châu, im lặng như tờ tựa hồ đã bị người ta cắt mất lưỡi, càng khiến cho căn phòng được bài trí lộng lẫy này thêm phần tử khí trầm trầm. Trong lư hương hình chim khổng tước bằng vàng, khói tỏa lờ đờ, hương tàn đã cháy rụi. Cuối cùng, một tỳ nữ áo xanh không kìm được nữa, bèn vén rèm châu bước ra. Trên gương mặt xinh xắn thoáng hiện nét giận dữ, nhưng nàng vẫn cố sức kiềm chế, cất tiếng hỏi: "Thế tử nhà ta đã đợi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...