Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thật đáng tiếc. Văn Nhân Hi mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm vị "phu quân" này của mình, đầu lưỡi khẽ chạm hàm trên, trong lòng không rõ là kinh ngạc nhiều hơn hay tiếc nuối nhiều hơn, hoặc là cả hai đều có. Rốt cuộc thì triều đường hiện nay sóng ngầm cuộn trào, thế cục quỷ quyệt khôn lường. Dù là Tam vương, Tứ vương, hay Bắc Âm Vương Sở Chiếu mà Định Quốc Công phủ âm thầm ủng hộ, chẳng ai là kẻ dễ đối phó. Duy chỉ có Lương Vương trước mặt, mẹ ruột mất sớm, thân thể bệnh tật, thế mà lại được Đế tâm ưu ái nhất. Hắn không biết đã trở thành cái gai trong mắt bao nhiêu người, đợi sau này Hoàng đế băng hà, bất kể ai lên kế vị, e rằng đều sẽ không buông tha cho hắn. Văn Nhân Hi suy nghĩ có chút xuất thần, đến mức không nhận ra bàn tay đặt trên đầu gối đã bị người ta lặng lẽ nắm lấy. Đợi đến khi y phản ứng lại thì trong lòng hơi kinh hãi, phát hiện Sở Lăng chẳng biết từ lúc nào đã ngồi cùng mình bên mép giường. Ở khoảng cách gần thế này, mùi thuốc trên người đối phương càng lúc càng rõ ràng nơi chóp mũi: "Thế tử không nói lời nào, chẳng lẽ vẫn còn trách cứ bổn vương?" Không hề có giọng điệu bề trên hay bất mãn, ngược lại còn nghe ra vài phần ý cười nhàn nhạt. Văn Nhân Hi nhìn chằm chằm bàn tay đang nắm lấy tay mình, nhướng mày: "Vương gia nói quá lời rồi." Trong lòng y lại nghĩ, tay của người này sao mà trắng trẻo thon dài đến thế, so với miếng bạch ngọc linh lung mà phụ thân cất giấu trên gác cao còn đẹp hơn vài phần, nhìn qua là biết đã được nuôi dưỡng trong nhung lụa vàng ngọc.…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...