Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Cỗ xe ngựa màn xanh lăn bánh qua con đường đất nện lởm chởm gạch vụn, rung lắc dữ dội khiến Quý Tang ngồi trong xe phải nén cơn buồn nôn, đưa tay day day thái dương. Nha hoàn thân cận Tiểu Tuệ thu lại ánh mắt từ chữ "Hỷ" trên cửa một nhà bên đường, lo lắng thì thầm: "Đại cô nương, liệu phu nhân có tìm cho người một mối dưa vẹo táo nứt thật không?" Quý Tang nhớ lại hai hôm trước, kế mẫu mượn cớ đến thăm bệnh nhưng lại làm bộ làm tịch, ra vẻ mẹ hiền muốn tìm cho nàng một mối hôn sự tốt. Bà ta tưởng nàng không nhận ra ý đồ xấu xa ẩn giấu bên trong hay sao? Quý Tang khẽ nhướng mày: "Binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn, cứ đợi xem đã." Tuy miệng nói cứng là thế, nhưng trong lòng nàng đã coi đây là chuyện quan trọng hàng đầu. Nàng xuyên đến đây được nửa tháng, ký ức của nguyên chủ đã được nàng sắp xếp lại rõ ràng. Tóm gọn lại thì là cha làm thương nhân, mẹ mất sớm, mẹ kế khẩu phật tâm xà, còn đám em cùng cha khác mẹ thì như xa lạ. Nguyên chủ vốn tính dịu dàng ít nói, sau khi mẹ mất và cha lấy vợ khác lại càng trở nên ít nói hơn, chịu thiệt cũng chẳng hé răng. Nàng sống yên ổn được đến giờ hoàn toàn nhờ người cha này chưa quá táng tận lương tâm, ít nhiều còn niệm tình nghĩa vợ chồng với người vợ thuở niên thiếu, thỉnh thoảng quan tâm con gái khiến mẹ kế chỉ dám giở trò vặt chứ không dám làm càn. Thế nhưng khi nàng ngày một lớn, mẹ kế Lý Nga đã chẳng ngồi yên được nữa, bà ta muốn sớm gả cái gai trong mắt này đi, ngặt nỗi cha nàng vẫn chưa nhả ra. Nguyên chủ năm nay mười bảy tuổi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...