Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Nhờ Quý Tang mở lời, thuộc hạ của Thôi Tuân đã giúp khuân hết các rương hành lý của nàng lên xe. Lý Nga đứng một bên nhìn mấy cái rương Thôi Tuân mang đến nhà họ Quý còn chưa kịp để nóng chỗ, mà mắt đỏ ngầu như sắp rỉ máu. Nhưng ngặt nỗi Thôi Tuân và Quý Tang đang đứng cạnh nhau, bà ta chẳng dám hó hé nửa lời. Đợi hành lý của mình được xếp hết lên xe ngựa, Quý Tang cố ý bước ra ngoài. Đi được hai bước, nàng bỗng dừng lại quay đầu hỏi Quý Quảng La: "Phụ thân, sao người lại quên chuẩn bị của hồi môn cho con thế?" Sắc mặt Quý Quảng La biến đổi, ông ta cười gượng: "Chuyện này... là do phụ thân suy nghĩ không chu toàn..." Lý Nga há miệng định nói làm thiếp thì cần gì của hồi môn, nhưng lén liếc nhìn Thôi Tuân một cái rồi lại sợ hãi ngậm chặt miệng. Ánh mắt Quý Tang lướt qua Quý Quảng La và Lý Nga, mỉm cười: "Chuyện này đúng là hơi gấp, không trách phụ thân chưa kịp chuẩn bị. Cho thêm ba ngày nữa có đủ không ạ?" Quý Quảng La chỉ thấy nghẹn ứ ở cổ họng, không dám nhìn về phía Thôi Tuân, cười liên tục: "Đủ, đủ chứ." Quý Tang liền quay sang Thôi Tuân, nở nụ cười dịu dàng: "Đến lúc đó phiền Thôi đại nhân sai người đến lấy của hồi môn cho thiếp thân, được không ạ?" Thôi Tuân thu hồi ánh mắt từ chỗ Quý Quảng La, người trông như sắp ngất xỉu đến nơi, mỉm cười nhạt: "Đương nhiên." Thế là trái tim đang treo lơ lửng của Quý Quảng La coi như chết hẳn. Có đích thân Cẩm Y Vệ đến lấy "của hồi môn", ông ta làm sao dám qua loa cho xong chuyện. E rằng lần này phải "đổ máu" một phen mới khiến đối…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...