Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đêm nay trời không trăng, Thôi Tuân chắp tay đứng dưới mái hiên, hơn nửa khuôn mặt khuất trong bóng tối. Dáng vẻ cao lớn, thẳng tắp của hắn trong mắt Quý Tang lúc này thoắt ẩn thoắt hiện khó lường. Nàng chợt nhận ra mình đúng là "người khổng lồ trong suy nghĩ, kẻ lùn tịt trong hành động". Nghĩ thì thông suốt lắm, nhưng đến lúc phải đối mặt thật thì trong lòng lại hoảng. Đáng lẽ lúc này nàng phải chủ động bước tới, nhưng đôi chân cứ như bị đổ chì, không nhúc nhích nổi một bước. Chỉ có việc cố gắng kiểm soát nét mặt sao cho không quá khó coi mới an ủi nàng đôi chút. Ánh đèn lồng mờ ảo che giấu nụ cười có phần gượng gạo của Quý Tang. Thôi Tuân không nhận ra điều bất thường, tiếp tục bước tới. Thấy Thôi Tuân đã cử động, Quý Tang cũng lấy lại được quyền điều khiển cơ thể, tiến lên hai bước, cất giọng dịu dàng: "Đại nhân, ngài về rồi." Thôi Tuân: "Ừ." Hắn đáp một tiếng nhạt nhẽo, ung dung bước qua người Quý Tang, đi thẳng về phía chính phòng. Quý Tang: "..." Thế này là không cần phải diễn nữa, đúng không? Cảm nhận được Quý Tang không đi theo, Thôi Tuân hơi nghiêng đầu liếc nhìn, vừa vặn bắt gặp khoảnh khắc nàng từ trạng thái căng cứng chuyển sang thả lỏng toàn thân. Bước chân hắn hơi khựng lại. Thấy hắn không cần hầu hạ nên nàng yên tâm rồi sao? Thôi Tuân rất rõ mục đích mình nạp thiếp là gì, và biểu hiện của Quý Tang cũng đủ làm hắn hài lòng. Thế nhưng, có lẽ vì những lần "chiến đấu" trước đây, tuy bề ngoài là hắn đạt được mục đích, nhưng chẳng hiểu sao hắn luôn có cảm giác mình…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...