Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Quý Tang giả vờ không khoẻ, chậm chạp thức dậy rửa mặt chải đầu. Lúc bước ra khỏi cửa, nàng thấy Thi Toàn đang cùng Ngụy Đức Tài và Phúc Hỉ tất bật dọn dẹp. Khắp nơi treo lụa đỏ, dán chữ Hỷ, hôm nay Thôi Tuân định làm một bữa tiệc nhỏ mời đồng liêu đến uống rượu mừng. Quý Tang cầm chiếc ghế thêu điểm hoa ngồi dưới mái hiên nhìn mọi người bận rộn. Thấy Thi Toàn vừa rảnh tay một chút, nàng liền gọi ông ta lại hỏi thăm tung tích của Thôi Tuân. Rõ ràng là được nghỉ ba ngày, vậy mà cả hôm qua lẫn hôm nay đều chẳng thấy tăm hơi hắn đâu. Thi Toàn cười gượng: "Hành tung của đại nhân đâu phải chuyện tiểu nhân được phép hỏi han, xin Trắc phu nhân đừng làm khó tiểu nhân." Quý Tang uể oải nói: "Không thể nói thì thôi, cứ nói thẳng ra là được, chẳng lẽ ta còn mắng ông chắc?" Thấy Quý Tang thẳng thắn như vậy, nụ cười trên mặt Thi Toàn có chút sượng cứng. Quý Tang không muốn sau này Thi Toàn cứ dùng mấy lời thế này để qua mặt nàng, nghe rất phiền. Nàng cũng đâu có ép phải truy cho bằng được, có sao nói vậy, nàng từng làm khó ai bao giờ chưa? Quý Tang nói: "Thi quản gia, ta không phải loại người vô lý, ông không cần quá dè dặt. Có gì không thể cho ta biết, ông cứ nói thẳng, như thế đôi bên cũng đỡ phải mất công." Nếu không phải lý do Thôi Tuân nạp nàng làm thiếp thật sự không thể công khai, và có nói thẳng thì chưa chắc hắn đã thừa nhận, nàng đã muốn ngửa bài với hắn để đàm phán đàng hoàng rồi. Sắc mặt Thi Toàn dịu đi nhiều, vội cười nói: "Vâng, tiểu nhân hiểu rồi ạ." Vốn dĩ Quý Tang định…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...