Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Quý Tang nhìn sắc mặt Thôi Tuân biến đổi như chiếc khay pha màu, trong lòng cười điên dại nhưng ngoài mặt phải cố nhịn cực kỳ vất vả. Nàng nỗ lực điều chỉnh nét mặt từ mong đợi chuyển dần sang thất vọng, sau đó lại nở nụ cười, nhỏ nhẹ an ủi: "Đại nhân, một người đàn ông có phải là đấng đại trượng phu hay không chẳng liên quan gì đến việc ngài ấy có bất lực hay không. Đại nhân đừng canh cánh trong lòng làm gì." Thôi Tuân nhìn Quý Tang như nhìn một kẻ đã chết, hắn nhếch mép cười lạnh: "Nàng vui lắm sao?" Quý Tang: "..." Nhìn rõ ràng thế cơ à? Nàng thấy phản ứng của Thôi Tuân buồn cười quá, không thể nhịn được. Hơn nữa hắn có bị bất lực thật đâu mà sợ động chạm tự ái rồi nổi điên. Vậy nên nàng thả lỏng cơ mặt, cười e thẹn: "Là thế này thưa đại nhân, một đêm bốn lần thì thiếp thân thật sự không chịu nổi." Thế nên ngài bị bất lực quả là quá tốt, thiếp đỡ phải chịu khổ. Vốn Thôi Tuân mới chỉ nghi ngờ, không ngờ Quý Tang cũng chẳng thèm diễn nữa. Quả nhiên mấy lời "tình nguyện" của nàng toàn là giả dối. Thấy hắn không thể làm gì nàng, nàng liền vui mừng ra mặt. Thôi Tuân đột ngột rời khỏi bàn làm việc, bước nhanh đến trước mặt Quý Tang. Nàng chưa kịp lùi lại đã bị hắn tóm chặt lấy gáy, ép phải ngửa mặt lên nhìn hắn. Nụ cười trên môi hắn chứa đựng ác ý thực sự: "Vậy nàng có biết, đàn ông bị bất lực cũng có cách giày vò phụ nữ không?" Quý Tang: "..." Một lần nữa, nàng phải dùng ý chí sắt đá để dập tắt những suy nghĩ đen tối đang ùa về trong đầu. Chỉ trách nàng biết quá nhiều, lúc này…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...