Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trên đường về, Thôi Tuân và Quý Tang một người nhắm mắt dưỡng thần, một người chán nản chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Tiểu Tuệ và Phúc Hỉ vừa leo lên xe đã sợ tới mức thở cũng không dám thở mạnh. Hai nàng chẳng hiểu sao lúc ở bên ngoài thì rõ ràng vẫn đang vui vẻ mặn nồng, thế mà vừa lên xe cứ như lại cãi nhau. Hai nàng không dám hỏi, cũng chẳng dám nhìn nhiều. Quý Tang thừa hiểu, việc nàng lúc nóng lúc lạnh với Thôi Tuân sớm muộn gì Tiểu Tuệ và Phúc Hỉ cũng sẽ nhận ra sự kỳ lạ. Nhưng chỉ cần hai nàng không nói thẳng ra chuyện nàng đang đóng giả sủng thiếp, thì hai nàng sẽ chỉ nghĩ rằng nàng và Thôi Tuân đều là những kẻ tính tình quái gở lúc thì dính lấy nhau như sam, lúc thì chẳng thèm đếm xỉa gì đến đối phương. Vậy nên thấy Thôi Tuân ngừng diễn, nàng cũng dẹp luôn kịch bản. Ngẫm lại màn thể hiện hôm nay, nàng khá hài lòng. Đóng vai một tiểu thiếp ngây thơ, yếu đuối được sủng ái, gặp chuyện rắc rối chỉ biết khóc lóc ỉ ôi mách lẻo với nam chủ nhân. Nàng không tiêu xài hoang phí tiền của Thôi Tuân, cũng để hắn tự quyết định cách xử lý kẻ "gây rắc rối", giao lại quyền chủ động cho hắn. Nàng tự thấy mình nắm bắt chừng mực rất tốt, tin rằng hắn cũng hài lòng. Thế thì nếu sắp tới nàng có hơi quá đáng một chút, chắc hắn cũng chấp nhận được thôi nhỉ. Xe ngựa về đến nhà, hai người xuống xe. Thôi Tuân vẫn không quên đỡ Quý Tang một tay, nhưng vừa bước qua cổng viện, hắn liền sải bước đi thẳng về phía thư phòng. Đến trước cửa thư phòng, Thôi Tuân dừng bước, quay lại nhìn Quý Tang…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...