Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Quý Tang gần như bị Thôi Tuân đuổi ra ngoài. Cũng may hắn về nhà không thích có người hầu hạ, trong sân không có ai để ý nên nàng thản nhiên đi về Đông sương phòng. Tiểu Tuệ đang ngồi thêu khăn tay dưới ánh đèn, thấy Quý Tang về thì ngạc nhiên hỏi: "Đại cô nương, sao người về sớm thế?" Quý Tang bịa chuyện không chớp mắt: "Đại nhân thấy tay ta bị thương, thương xót ta nên bảo ta về nghỉ ngơi cho khỏe." Tiểu Tuệ xuýt xoa: "Thôi đại nhân đối xử với cô nương tốt thật đấy... Thế còn vị Lâm ma ma hôm nay thì sao ạ?" Quý Tang cười bảo: "Đổi rồi, ngày mai sẽ đổi một người không đánh người đến." Tiểu Tuệ mừng rỡ, nhưng ngay sau đó lại thắc mắc: "Cô nương, đại nhân rõ ràng yêu chiều người như vậy, sao cứ bắt người phải học mấy cái quy củ đó làm gì? Em đứng ngoài xem thôi cũng thấy cực nhọc." Quý Tang không tiện nói thẳng chuyện Thôi Tuân định đưa mình đi diện kiến Hoàng đế, bèn giải thích: "Em nghĩ xem, thân phận Thôi đại nhân thế nào, sau này biết đâu có lúc ngài ấy phải dẫn ta đến những nơi quan trọng. Nếu ta thất lễ để người ta chê cười, đại nhân mất mặt mà bản thân ta cũng đâu vui vẻ gì." Tiểu Tuệ chợt hiểu ra: "Hóa ra đại nhân đã lo xa cho cô nương đến vậy!" Quý Tang cười: "Ngưỡng mộ cái gì? Ta đối xử với em không tốt sao?" Nàng khẽ hắng giọng, điều chỉnh cơ họng rồi cất lời: "Cái con nha đầu nhà em, cũng tham lam quá đấy." Giọng nói gốc của Quý Tang khá trong trẻo, nhưng lúc này lại trầm thấp, thanh thúy như viên ngọc ngâm trong nước đá, âm cuối hơi vút lên mang theo chút lười…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...