Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thôi Tuân lạnh lùng nhìn Quý Tang. Nàng bướng bỉnh chìa tay ra, ra vẻ như nếu hắn không nắm tay thì nàng nhất quyết không đi. Mấy tên lính gác chiếu ngục vốn phải tập trung làm nhiệm vụ, dù đã cố đè nén sự tò mò nhưng vẫn không nhịn được lén liếc nhìn sang. Bọn họ thầm quan sát vị Chỉ huy sứ đại nhân anh minh thần võ, máu lạnh vô tình trong lòng mình, giờ đây lại đang đứng lặng thinh hồi lâu trước mặt một nữ tử yếu đuối. Nếu so với phong cách làm việc quyết đoán, mạnh mẽ thường ngày của đại nhân, thì sự im lặng này lại mang theo một hương vị dung túng kỳ lạ. Bọn họ đều đã nghe qua những lời đồn đại bên ngoài, cũng từng nghe mấy huynh đệ tận mắt chứng kiến kể lại rằng vị cô nương này là bảo bối được đại nhân sủng ái nhất. Hôm nay mới thật sự được mở mang tầm mắt. Nếu tin đồn không có thật, thì sao cô nương này dám to tiếng với đại nhân như vậy? Xem ra không phải lời đồn nào cũng sai. Im lặng vài giây, Thôi Tuân đành phải nhượng bộ. Tay hắn vừa nhấc lên thì thấy Quý Tang rụt tay lại, ngoài miệng còn tỏ vẻ thấu hiểu lòng người: "Đại nhân không muốn thì thôi vậy, thiếp thân nào nỡ làm khó đại nhân." Bàn tay mới giơ lên được một nửa của Thôi Tuân cứ thế khựng lại giữa không trung. Quý Tang nghiêng người ngó ra phía sau lưng Thôi Tuân, nhắc nhở: "Đại nhân, ngài vào trước đi, thiếp thân theo sau ngài." Thôi Tuân hừ lạnh một tiếng nho nhỏ, phất tay áo quay lưng đi, bước chân rất vội. Quý Tang cười thầm trong bụng, nàng cố tình canh đúng lúc nét mặt Thôi Tuân dịu lại chuẩn bị nhượng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...