Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mặc kệ trong lòng Quý Tang đang nghĩ gì, lúc này bề ngoài nàng vẫn đang nghiêm túc hỗ trợ phá án. Những lời nàng thốt ra giống hệt những gì Trương Mậu Tài vừa nói. Thôi Tuân hít sâu một hơi, vờ như không nhận ra sự châm chọc trong đó, quay sang nói với Chiêm Hạc: "Không cần ngạc nhiên, chỉ là khẩu kỹ thôi." Quý Tang thầm nghĩ, thế ai vừa nãy nghe "khẩu kỹ" xong liền đạp tung cửa phòng ta thế nhỉ? Chiêm Hạc từng nghe nói đến khẩu kỹ, nhưng chưa có dịp được chứng kiến. Hôm nay tận tai nghe thấy, quả thực vi diệu. Lúc nãy đứng ngoài cửa, nghe thấy giọng Trương Mậu Tài, kẻ hắn vừa đích thân nhốt vào ngục bỗng dưng lù lù xuất hiện trong phòng đại nhân, hắn suýt nữa đã hoài nghi nhân sinh. Nếu Quý Tang không phải là thiếp thất của cấp trên, hắn thực sự muốn kéo nàng lại hỏi han cho ra nhẽ. Nhưng lúc này, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn đứng một bên, chờ đại nhân nhận xét. Thôi Tuân nhận xét: "Giọng Trương Mậu Tài phải thô lỗ, cục cằn hơn chút nữa." Quý Tang gật đầu, điều chỉnh lại giọng rồi nói lại. Thôi Tuân tiếp tục đưa ra góp ý, quá trình này lặp đi lặp lại cho đến khi Chiêm Hạc đứng cạnh cũng phải giơ ngón cái khen ngợi giống hệt như đúc, khâu chỉnh giọng mới coi như hoàn tất. Tiếp theo là phần tập dượt kịch bản. Thôi Tuân và Quý Tang là hai diễn viên chính. Hai người diễn đi diễn lại hai lần, bàn bạc kỹ lưỡng cách ứng phó trong thực tế, khâu chuẩn bị coi như xong xuôi. Chiêm Hạc gần như tròn mắt chứng kiến từ đầu đến cuối, lúc rời đi trong lòng vẫn còn lâng lâng. Vị Trắc phu nhân…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...