Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ngày tết Trùng Cửu, trời thu cao xanh, gió mát trăng thanh. Ở núi Tường Sơn phía nam thành, Thôi Tuân theo lệ cũ hàng năm, dẫn theo các thuộc hạ Cẩm Y Vệ và mời thêm một số đồng liêu trong quan võ đến tham gia buổi đi săn. Chiêm Hạc theo Thôi Tuân từ sớm, mấy năm trước cũng có tham gia. Trước kia là đi theo Thôi Tuân để ké cỗ của người khác tổ chức, nay thì đến lượt hắn phải đứng ra lo liệu, bài trí mọi bề. Hắn vốn tưởng năm nay cũng chẳng khác gì mọi năm, cho đến khi bất chợt để ý thấy trên cổ tay đại nhân nhà mình hình như có cái gì đó sặc sỡ... Kia chẳng phải là sợi dây ngũ sắc giống hệt cái thằng cháu ở nhà hắn vẫn hay đeo sao? Cái thứ mà từ năm tám tuổi hắn đã không thèm đeo nữa, sao đại nhân lại đeo lên người thế kia? Giác quan của Thôi Tuân cực kỳ nhạy bén. Ánh mắt Chiêm Hạc nán lại trên người hắn lâu hơn một chút, hắn lập tức nhận ra, ánh mắt sắc lạnh đột ngột lia tới. Chiêm Hạc giật thót mình, buột miệng thốt lên: "Đại nhân, sợi dây ngũ sắc trên tay ngài đẹp quá!" Không nói thế thì biết nói gì bây giờ? Chẳng lẽ bảo: Đại nhân, sao ngài lại làm trò trẻ con thế? Hắn đâu có điên. Trong lòng Thôi Tuân thoáng chút mất tự nhiên. Vốn định bơ đi như mọi khi, nhưng ngẫm lại, hắn hơi chau mày, thản nhiên đáp: "Người ở nhà cứ bắt bản quan phải đeo, thật không muốn thấy nàng ta khóc lóc sướt mướt." Bên cạnh ngoài Chiêm Hạc ra còn có mấy vị đồng liêu khác. Bọn họ vốn đã rất tò mò chuyện Thôi Tuân bỗng dưng "cây khô nở hoa", ngày thường có chuyện gì liên quan đến phụ nữ đều không…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...